Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh sáng thành phố - Full

Ánh sáng thành phố - Full

Tác giả: Lôi Mễ

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1343285

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3285 lượt.

một sau đi tới, Liêu Á Phàm bước chân vội vã, vừa đi vừa vén tay áo lên, đôi mắt một mực quét tới quét lui trên người Mễ Nam và Phương Mộc. Chị Triệu thì lại tươi cười thỏa mãn, bao đầu gối lông cừu màu trắng bọc bên ngoài quần, hết sức bắt mắt.
Liêu Á Phàm đặt mông ngồi giữa Mễ Nam và Phương Mộc, trước ngọt ngào kêu một tiếng "Chị Mễ Nam" , sau đó không nói một câu đoạt lấy cải trắng đã lột được một nửa trong tay Mễ Nam.
"Để em giúp chị làm."
Liêu Á Phàm đột ngột tỏ ra thiện ý khiến Phương Mộc và Mễ Nam đều giật mình không ít, sau một chốc nhìn mặt nhau, Mễ Nam lộ ra nụ cười trước.
"Được."
Liêu Á Phàm nhìn lá cải trắng trên mặt đất, xoay người vỗ Phương Mộc một cái.
"Nhất định là Phương Mộc làm phải không?" Liêu Á Phàm ý tứ hàm xúc liếc sang Phương Mộc, "Anh ấy nha, cái gì cũng không biết làm. Trong nhà nấu cơm, quét dọn vệ sinh, giặt quần áo đều là một mình em làm hết."
Dứt lời, cô đẩy đẩy Phương Mộc, trong lời nói giống như một nàng dâu hờn dỗi.
"Đi thôi đi thôi, tìm nơi nào đó nghỉ ngơi, đừng ở đây quấy rầy nữa. Em cùng chị Mễ Nam làm là được."
Phương Mộc đầu tiên là kinh ngạc, sau đó liền ý thức được Liêu Á Phàm đang diễn trò. Sau khi loại bỏ toàn bộ những "kẻ địch giả tưởng" kia, gặp được đối thủ Mễ Nam hàng thật giá thật này, Liêu Á Phàm hiển nhiên sẽ không chịu lép vế.
Chị Triệu đương nhiên không hiểu rõ việc này, đẩy đẩy thắt lưng Phương Mộc, phân phó nói: "Cậu đi chùi hủ muối chua đi, rồi giúp bọn chị xếp vào. Bên này để Mễ Nam và Á Phàm làm là được —— Đây vốn cũng không phải việc đàn ông các cậu làm." Phương Mộc đành nghe theo. Chùi xong hủ muối chua, anh liền ngồi xổm một bên buồn chán hút thuốc, thỉnh thoảng đem cải trắng đã xử lý tốt chất ở góc tường. Liêu Á Phàm tay chân lanh lẹ làm, trong miệng không ngừng nói dông dài. Nhìn qua hai người trò chuyện thân thân thiết thiết, kỳ thực Mễ Nam rất ít chen ngang, thỉnh thoảng ậm ừ đáp lại.
Phương Mộc một bên làm việc, một bên chú ý lắng nghe nội dung trò chuyện của hai người. Liêu Á Phàm chủ yếu nói về chuyện giữa cô và Phương Mộc, trong đó không thiếu những từ ngữ khoa trương, Phương Mộc nghe xong đều cảm thấy mặt đỏ.
"Giày này đẹp không? Ngày đó tuyết rơi, lão Phương thấy em còn mang giày đơn, lúc ấy liền nóng nảy, bật người chạy đến cửa hàng mua giày và áo lông mang đến —— Cố ý đưa tới đó. Em thấy giày này quá mắc, chú ấy nói không hề gì, em không bị lạnh là được, tốn chút tiền không tính là gì, lão Phương giày này bao nhiêu tiền vậy?"


@

Phương Mộc cũng không ngẩng đầu lên, giọng nghèn nghẹt trả lời một câu quên rồi.
Chị Triệu không rõ nội tình vỗ Phương Mộc, trong ánh mắt tràn đầy vui mừng và tán thưởng.
Phương Mộc dời tầm mắt, nghĩ thầm ta con mẹ nó từ chú Phương đến Phương Mộc, giờ lại đến lão Phương, biến đổi thật nhanh mà.
Bọn họ tay chân không ngừng, rốt cuộc trước khi sắc trời hoàn toàn tối đen đã chất đầy hủ muối chua, lá cải trắng còn lại đồng thời chồng ở góc tường.
Không khí lạnh, quây quần bên cạnh bàn ăn dài, cải trắng đặc biệt có hương ngọt ngào, hít vào trong mũi khiến tâm tình sảng khoái. Chị Triệu sớm đã chưng thịt ba chỉ cùng cải trắng, đậu hủ thơm ngát bốn phía. Mễ Nam sau khi rửa tay rồi cáo từ, bị chị Triệu gắt gao giữ lại, bắt cô ăn cơm xong mới đi. Mễ Nam từ chối chị không được, không thể làm gì khác hơn là đồng ý.
Những khuôn mặt quen thuộc của mọi người đều ngồi vào chỗ. Bầu không khí huyên náo giống như vài năm trước, chỉ có điều Liêu Á Phàm đã không còn ngây ngô, tóc chị Triệu là muối tiêu, mà cụ viện trưởng hiền lành kia đã không bao giờ xuất hiện nữa.
Bọn nhỏ đối với sự vật vẫn ham thích giống hệt như trước, thức ăn thơm phức đặt trên bàn, liền khiến cho bọn nhóc này tranh cướp. Chưa đầy 1 phút, từng đứa trẻ đều đang cầm chén cơm vung đầy ăn ngấu nghiến.
Trước khi dọn cơm đã không thấy bóng dáng Liêu Á Phàm đâu. Hơn 10 phút sau, cô mang theo một túi lớn bia, thức ăn trở về. Chị Triệu dào dạt hứng thú, trách Liêu Á Phàm vài câu rồi tiếp đãi mọi người ăn uống dùng bữa.
Liêu Á Phàm khui một lon bia, không nói một lời nhét vào tay Phương Mộc. Phương Mộc vội vàng từ chối: "Chú lái xe, không thể uống."
"Chú là cảnh sát chú sợ cái gì?" Liêu Á Phàm không cho là đúng, "Không sao mà."
Dứt lời, cô bé lại đưa cho Mễ Nam một lon, mắt nhìn chằm chằm cô nói: "Chị Mễ Nam, chị cũng không đi xe —— Không sao chứ?"
Khiến Phương Mộc cảm thấy ngoài ý muốn chính là Mễ Nam chỉ do dự một chút, rồi khui bia, ngửa cổ uống một hơi.
Tình tự của Liêu Á Phàm càng tăng cao, sau khi phân phát một vòng, ngoại trừ Lục Hải Yến, ngay cả Thôi quả phụ cũng cầm một lon bia ngụm nhỏ uống xuống.
Bọn nhỏ đối với bia rượu không có hứng thú, sau khi ăn xong đều dọn bàn, lưu lại mấy người lớn vừa ăn vừa nói chuyện. Thức ăn rất nhanh đã quét sạch, Liêu Á Phàm lại lấy ra thức ăn vừa mua về, chia ra đĩa làm đồ nhắm. Lục Hải Yến cùng mọi người tán gẫu một lát thì trở về phòng tụng kinh, không thắng nổi lực bia Thôi quả phụ cũng sớm trở về phòng nghỉ ngơ


XtGem Forum catalog