Chuyến xe buýt không người lái
Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1343292
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3292 lượt.
i. Bên cạnh bàn ăn chỉ còn lại Phương Mộc, Liêu Á Phàm, Mễ Nam và chị Triệu bốn người.
Bia rượu quả thật là thứ tốt để thả lỏng thể xác và tinh thần, nhất là sau quá trình lao động mệt mỏi. Phương Mộc chỉ uống nửa lon bia, liền cảm thấy toàn thân dễ chịu, mệt nhọc và chán chường cũng quét sạch, ngay cả trong khe hở của đầu khớp xương cũng đều ấm áp dào dạt. Bất quá anh không dám có chút khinh nhờn, thủy chung chờ đợi lo lắng nhìn mấy người phụ nữ đang chén tạc chén thù này.
Liêu Á Phàm uống nhiều nhất, trước mặt chồng vài lon bia rỗng. Gương mặt phấn trắng đã ửng hồng một mảnh. Nói đến chỗ xúc động, còn ôm chị Triệu vừa khóc vừa cười. Đại khái là bởi vì hiếm khi được thả lỏng một chút, chị Triệu cũng uống không ít, ngược lại không thể nào nói chuyện, chỉ ngấn lệ, ôm Liêu Á Phàm lần lượt vuốt ve tóc cô bé.
Thái độ Mễ Nam khác thường, xõa ra một đầu tóc dài, Liêu Á Phàm mời rượu cũng không hề chối từ, mắt thấy bia rỗng trước mặt Liêu Á Phàm cũng cùng Mễ Nam xấp xỉ ngang nhau. Cô cũng rất ít mở miệng, chỉ cười, thỉnh thoảng nhìn Phương Mộc, lại lập tức dời mắt. Trong sóng mắt lưu chuyển, trong vắt quyến rũ lạ thường.
Trong lòng Phương Mộc sửng sốt, nhịn không được nói: "Không ngờ em cũng uống rất được."
Mễ Nam dán lon bia lên khuôn mặt nóng đỏ, trắng mắt liếc Phương Mộc: "Chuyện anh không ngờ còn nhiều hơn."
Liêu Á Phàm từ trong lòng chị Triệu giãy ra, lảo đảo mở một lon bia, nặng nề cụng cùng Mễ Nam, lớn giọng nói: "Chị Mễ Nam, chị. . . . . .Thật tốt, xinh đẹp! Người cũng tốt! Dù bất cứ người đàn ông nào cưới được chị, đều mẹ nó là phúc khí ngút trời. . . . . ."
Phương Mộc mặt nhăn mày nhíu, vô thức nhìn về phía Mễ Nam. Mễ Nam cũng không thèm nhìn anh, như trước vẻ mặt tươi cười nhìn Liêu Á Phàm.
"Chị, chị chính là chị của em." Liêu Á Phàm uống một ngụm bia, rồi chùi bọt tràn ra ở khóe miệng, "Em nhất định phải giúp chị tìm người đàn ông tốt. . . . . .Phải là loại đặc biệt tốt —— Lão Phương, anh nói có đúng không?"
Phương Mộc còn chưa kịp đáp lời, chị Triệu liền đoạt lại lon bia trong tay Liêu Á Phàm, cười mắng: "Con nhóc ranh này, việc cưới xin của mình còn chưa xác định được, còn thay người ta để tâm nữa."
Dứt lời, chị lại chuyển hướng Phương Mộc, ngữ khí ôn nhu "Tiểu Phương, khi nào hai đứa dự định lo liệu hôn sự, nhất định phải báo trước cho chị biết. Chị không có tiền bạc gì, nhưng có thể cố hết sức."
Chị Triệu nhìn Liêu Á Phàm, trong mắt lại loang loáng nước mắt.
"Á Phàm theo chị như con gái ruột, chị nhất định phải làm con bé nở mày nở mặt gả ra ngoài."
Phương Mộc không biết nên nói gì, chỉ có thể lắc đầu cười khổ.
"Dì Triệu dì yên tâm, con cùng Phương Mộc khẳng định sẽ sống tốt, sang năm liền cho dì ẵm cháu ngoại."
Liêu Á Phàm càng nói càng quá trớn, còn tùy tiện đoạt hộp thuốc lá của Phương Mộc qua, rút ra một điếu thuốc châm lửa. Vừa mới cầm lấy bật lửa, Mễ Nam liền đoạt lấy.
"Vậy chúc phúc cho hai người trước." Mễ Nam sắc mặt như nước, ý cười trong trẻo, bất quá Á Phàm em phải cai thuốc trước, nếu muốn có một bé cưng khỏe mạnh, em phải. . . . . ."
"Cai thuốc? Bây giờ? Không thành vấn đề." Liêu Á Phàm đột nhiên nheo mắt lại, cả người cũng không lắc lư lảo đảo nữa, tựa hồ thoáng cái từ trong men say tỉnh táo lại, nhìn qua lại như một cây cung vận sức chờ phát động. "Tôi biết tôi con mẹ nó một thân tật xấu, nhưng tôi tốt xấu gì cũng đem đứa con đầu lòng của tôi giành cho chồng mình."
Bên bàn ăn nháy mắt hoàn toàn yên tĩnh.
Vẻ mặt và động tác của mọi người đều lắng xuống, chỉ có tiếng gió ngoài cửa sổ rõ ràng.
Vài giây sau, Phương Mộc mới vừa sợ vừa giận quát lớn một tiếng: "Liêu Á Phàm!" Lập tức đưa mắt chuyển hướng chị Triệu.
Chuyện Mễ Nam từng mang thai và phá thai, Phương Mộc chỉ từng nói với chị Triệu, Phương Mộc chưa bao giờ nhắc với Liêu Á Phàm, nhất định là chị Triệu đã nói cho cô.
Chị Triệu cũng giật mình không ít, vẻ mặt hối hận, khó xử, áy náy thay phiên xuất hiện trên mặt chị, ngược lại khiến chị nghẹn lời, một câu cũng không nói ra được.
Mễ Nam nhìn trừng trừng Liêu Á Phàm, nụ cười trên mặt vẫn còn đó, chẳng qua đã đổi sang cứng ngắc. Tay cô còn nâng giữa không trung, vài giây sau, một trận tiếng kèn kẹt từ lon bia trong tay truyền tới —— Lon nhôm dần dần biến dạng, dòng bia tràn ra, lại tí tách rơi trên bàn ăn.
Liêu Á Phàm không chút yếu thế nhìn lại Mễ Nam, đưa tay cầm điếu thuốc lá sang, giống như khiêu khích mà châm lửa, sau khi hít sâu một hơi chậm rãi phun ra.
Phương Mộc nổi giận đứng phắt dậy, chỉ vào Liêu Á Phàm, vừa muốn yêu cầu cô xin lỗi Mễ Nam, điện thoại di động trong túi quần lại vang lên.
Giai điệu vui vẻ thình lình nổi lên khiến cho bầu không khí bên bàn ăn càng thêm quỷ dị, cũng đem một câu thô tục miễn cưỡng nghẹn trong cổ họng Phương Mộc. Anh cắn chặt răng, hung hăng chỉ Liêu Á Phàm vài cái. Người nọ vẫn bộ dáng chẳng hề để ý, thản nhiên tự đắc phun vòng khói.
Phương Mộc lấy di động ra, do phẫn nộ mà ngón tay co rút nắm chặt vỏ ngoài của điện thoại đến kẽo kẹt rung