Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1343287
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3287 lượt.
sát lái vào Khu ký túc xá công nhân viên xưởng chế tạo giấy. Dân cư tòa nhà số 2 đã được sơ tán toàn bộ, cảnh sát chạy tới trước đó đã phong tỏa hiện trường, phần lớn cư dân đang vây quanh vòng cảnh giới xem náo nhiệt, tựa hồ trước mắt không phải nguy hiểm, mà là vở kịch hay.
Phân cục trường nhảy xuống xe đầu tiên, trước hết hỏi tình huống mẹ con bà cụ Hồ, sau khi hai người đã được sắp xếp thỏa đáng, lập tức mang Dương Học Vũ, Phương Mộc và những người liên quan đi thẳng đến căn hộ hai phòng đơn lầu ba.
Chạy tới trung tâm hiện trường, sắp xếp cảnh sát tháo bom đem chất nổ từ trong vại dưa chua cẩn thận lấy ra, lập tức, sáu bình chất lỏng đựng trong chai Coke cũng lần lượt từ trong hủ lấy ra.
Cảnh sát ở đây đều ngừng thở, cứ như sợ bất cứ tiếng động nào cũng làm ngòi nổ đột nhiên phát nổ vậy. Đội cảnh sát phá bom không thể nào khẩn trương hơn được nữa, hai ba cái nhổ sạch kích nổ, đem ngòi nổ ném vào trong hộp kim loại bên người, rồi phất tay ra hiệu: "Lên đây đi, không sao nữa rồi."
Phương Mộc nhìn chất nổ trong rương, đây là một ngòi nổ quấn bằng băng dính màu vàng, tổng cộng bốn cái, chính giữa dùng băng dính màu vàng đồng dạng bọc một vật hình vuông, phỏng chừng là thuốc nổ. Lập tức, anh lại vặn mở một chai coke, để bên mũi ngửi, là xăng.
Anh suy nghĩ một chút, kéo cảnh sát vũ trang đang cởi đồng phục chống cháy, hỏi: "Thứ này uy lực thế nào?"
"Thành thật mà nói, chẳng ra gì." Cảnh sát đội phá bom vẻ mặt ung dung, vỗ vỗ cảnh cửa chống trộm chất liệu sắt phòng 301, "Hơn nữa là xăng, có thể gây ra nổ mạnh mức độ nhất định, bất quá lực trùng kích có hạn, sẽ không trực tiếp gây nguy hiểm cho người trong phòng."
"Nói cách khác. . . . . ."
"Đúng, tôi hoài nghi phần tử phạm tội muốn gây ra hỏa hoạn, chứ không phải nổ mạnh."
"Hỏa hoạn. . . . . ." Mày Phương Mộc nhăn lại, sau khi suy tư trong chốc lát, anh kéo Dương Học Vũ đang chỉ huy vận chuyển xăng.
"Học Vũ, tôi vẫn cảm thấy không đúng."
"Lại làm sao vậy?" Dương Học Vũ vẻ mặt không nhịn được, "Việc này không phải đã rõ rồi sao ---- Ánh sáng thành phố muốn thiêu sống bà cụ Hồ và con của bà ta. Giống với suy đoán của anh, phương pháp nguy hại an toàn cộng đồng."
"Vấn đề là ở chỗ này," Phương Mộc vội vàng nói, "Trong án mạng chung cư cao cấp Phú Đô chính là phóng hỏa, lúc này đây vẫn là phóng hỏa ---- Ánh sáng thành phố theo đuổi chính là một loại cảm giác nghi thức mãnh liệt, hơn nữa phải phản ánh ra chủ đề thiện ác có báo ứng. Cậu nghĩ hắn sẽ cam nguyện lặp lại hành động của mình sao? Nếu mục tiêu là bà cụ Hồ, thủ pháp hắn lựa chọn khẳng định có liên quan đến chuyện người này lừa đảo!"
Dương Học Vũ nghe đến ngây người, suy nghĩ hồi lâu mới lên tiếng: "Ý của anh là -- Ánh sáng thành phố muốn giết chính là Nhâm Xuyên?"
Phương Mộc kiên định gật đầu: "Đúng!"
"Vậy làm sao đây? Chúng ta đều đang ở đây cả." Dương Học Vũ nhìn dưới lầu, "Bằng không xin chỉ thị của lãnh đạo trước xem?"
Trong lòng Phương Mộc dự cảm không rõ ràng càng ngày càng mãnh liệt, anh lấy điện thoại cầm tay ra, bấm gọi vào điện thoại một cảnh sát bên cạnh Nhâm Xuyên. Điện thoại rất nhanh nối máy.
"Phương Mộc? Các cậu bên kia thế nào?"
"Nhâm Xuyên có nhà không? Hai người các anh lập tức mang theo vũ khí đến phòng của ông ta." Phương Mộc nhìn đồng hồ đã hơn 9h10, "Chúng tôi sẽ lập tức trở lại."
"Được được." Trong ống nghe truyền đến tiếng quần áo ma sát cùng với tiếng mở cửa và tiếng bước chân. Vài giây sau, tiếp đập cửa vang lên.
"Nhâm Xuyên, Nhâm Xuyên, mở cửa, là chúng tôi."
Song, Phương Mộc không nghe được bất luận hồi đáp gì.
Một thanh âm khác vang lên: "Có thể đã ngủ rồi không?"
"Không thể nào." Thanh âm cảnh sát nghe điện thoại do dự, "Vừa rồi khi phân cục trưởng bọn họ rút lui, thằng cha này còn sợ chết sợ sống mà."
Phương Mộc lại không có kiên nhẫn chờ nữa, hét lớn một tiếng: "Đá văng cửa đi, nhanh lên!"
Đối phương cuống quít đáp ứng, sau vài tiếng va chạm nặng nề kèm theo tiếng ván gỗ vỡ vụn, thanh âm của anh ta lập tức trở nên bối rối.
"Chết tiệt! Nhâm Xuyên không thấy đâu nữa!"
Vài phút sau, mấy chiếc xe cảnh sát đã lao vùn vụt trên đường, Dương Học Vũ một tay nắm chắc vô lăng, tay kia cầm điện thoại hướng phân cục trưởng báo cáo.
Lúc đã lái đi rất xa, Dương Học Vũ mới nhớ tới hỏi: "Trực tiếp trở về? Thằng cha đó đã chạy mất, đi đâu tìm gã đây?"
Tâm Phương Mộc đã loạn như ma, trong lòng cuống quít tự bảo mình phải trấn tĩnh, quyết đoán nói: "Về trước đi! Cậu liên lạc với sở cảnh sát phụ cận, phái người tìm trước ở phụ cận một chút."
Dương Học Vũ đáp một tiếng, lập tức gọi điện tìm người. Phương Mộc thì nhấc điện thoại liên lạc với bộ phận kỹ thuật hình sự, yêu cầu lập tức tiến hành định vị điện thoại di động của Nhâm Xuyên. Kết quả định vị rất nhanh đã gửi lại, điện thoại di động của Nhâm Xuyên vẫn còn trong khách sạn, xem ra khi gã rời đi cũng không mang theo di động.
Tại sao Nhâm Xuyên phải đi? Đi như thế nào? Là chủ động hay bị người bắt đi? Người nọ đã được giám