XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Anh Hùng

Bản Sắc Anh Hùng

Tác giả: Kim Lưu

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1341823

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1823 lượt.

ng đỏ mặt. Quả thật mấy lời nó nói lúc nãy hoàn toàn thật lòng, nghĩ sao nói vậy chứ không phải có ý tán tỉnh. Nhưng nó vẫn thầm thấy hối hận vì mình ăn nói vô duyên, chắc nàng sẽ nghĩ xấu mình. Nghĩ thế nhưng miệng nó vẫn nói: “Quả thật là như vậy mà!” Kèm theo một cái mỉm cười thành thật.
Trang Nhi nín cười, ngẩng đầu buông một tiếng thở dài nói:
“Trang từ bé đã không có cha mẹ, bạn bè cũng không có, theo chú Sáu đi bôn ba khắp nơi, nay sống chỗ này, mai sống chỗ kia. Trước giờ làm cái gì cũng một mình, chưa từng có ai trò chuyện. Đây là lần đầu tiên có người ngắm trăng cùng đấy, mà lại là con trai nữa chứ.”
Võ Tài nhìn nàng, ánh mắt nó dường như đã bị vẻ đẹp của nàng thu hút. Nó lại nhớ chuyện đêm qua, cảm thấy rằng ẩn dưới vẻ đẹp thanh khiết của nàng là những tâm sự, những nỗi niềm sâu kín trùng trùng. Trong đôi mắt long lanh kia là bí mật gì đó của riêng nàng. Thân hình mềm mại của nàng phảng phất sự cô đơn. Nàng là ai!? Có phải chỉ là một cô gái mười chín ngây thơ trước cuộc đời? Trong lòng nó bỗng trào dâng khao khát muốn khám phá con người này, muốn biết nàng rốt cuộc đang có bí mật gì.
Trang Nhi quay sang thấy Võ Tài đang chăm chăm nhìn mình thì nói: “Anh nhìn gì thế?”
Võ Tài thoáng giật mình, vội quay đi nói: “Đâu có gì đâu!” Rồi lại lảng sang chuyện khác: “Hồi trưa nghe Trang nói học ngành Đông Phương hả, mình cũng học nghành đó đấy.”
“Thật sao?” Trang Nhi tỏ vẻ thú vị,“trùng hợp nhỉ, chúng ta dường như có duyên đấy.”
“Trang có tin vào duyên số không?”
“Trang cũng không biết. Chắc Trang phải sống thêm mười chín năm nữa thì mới biết được liệu có duyên số thật hay không.”
“Ừ. Tào cũng không biết. Mai Trang có đi học không?”
“Có. Còn Tài thì sao?”
“Tài ba ngày nữa mới bắt đầu học, chắc sẽ phải nhờ vả Trang nhiều đấy.”
Trang Nhi lại cười khúc khích.

Buổi sáng tại Huỳnh Gia Võ Quán rất nhộn nhịp. Môn sinh chia thành nhiều lớp đứng chật sân tập luyện, tiếng hò hét vang động, bầu khí tập luyện khẩn trương và nghiêm túc.
Huỳnh chưởng môn mỗi sáng đều bế quan ba tiếng đồng hồ, từ bốn giờ cho tới bảy giờ sáng. Ông đang nghiền ngẫm các chiêu thức võ công của bản môn, có ý đồ sáng chế ra một lộ quyền pháp mới, là điều ông đã tâm huyết từ nhiều năm nay. Đúng bảy giờ sáng, khi các môn sinh đệ tử đều đã ra về hết, tứ đại quản gia, mà lúc này đã thiếu mất Võ Tài, đều tập trung cả ở đại sảnh đợi sư phụ. Út Hoa, hay mọi người vẫn gọi là bé Út, cô con gái mới năm tuổi của Huỳnh chưởng môn, mỗi sáng cũng đều phải dậy sớm luyện võ cùng mọi người. Lúc này đây cô bé đang tung tăng chạy nhảy ngoài sân, xong rồi lại chạy vào trong sảnh sà vào người Võ Đức, mở to đôi mắt tròn xoe xinh đẹp nhìn anh. Võ Đức liền bẹo má nó một cái hỏi: “Út ăn cơm chưa? Sáng nay có tập tốt không đó!”
Cô bé chu chu cái mỏ đỏ mọng như cà chua nói: “Em chờ anh hai ăn chung. Sao sáng nay em không thấy chị Thùy tới dạy cho em?”
Võ Đức mỉm cười xoa đầu nàng: “Sáng nay chị ấy bận chở mẹ đi công chuyện, không có ra được. Em ra ngoài chơi đi.”
Con bé tròn xoe đôi mắt thắc mắc: “Ủa! Sao anh hai biết chị ấy bận công chuyện hay vậy?”
Câu hỏi ngây thơ của cô bé làm Võ Đức hơi chột dạ, quay sang liền thấy hai vị sư đệ của mình cười cười như có ý chọc ghẹo. Anh lại đánh yêu cô bé một cái nói: “Thì Hai đoán vậy thôi, ra ngoài đi.”
Út Hoa cười tươi như hoa quay lưng chạy ra ngoài sân, vừa đi vừa nói: “Anh Hai thích chị Thùy. Chị Thùy thương anh Hai.”

Hai vị quản gia kia nhịn không được bật cười ha hả làm Võ Đức đỏ cả mặt. Nhưng anh rất yêu thương cô em út này, nên đương nhiên chẳng nóng giận, trái lại còn cảm thấy chút ngọt ngào, sau cùng chỉ cười cười rồi cho qua. Vừa lúc ấy Huỳnh chưởng môn từ ngoài bước vào. Ba đệ tử đều đứng vội dậy cúi đầu chào. Chờ cho ông đã ngồi vào ghế họ mới ngẩng đầu lên rồi từ từ ngồi xuống. Huỳnh Chưởng môn cất tiếng hỏi: “Hôm nay đã là tháng mấy?”
“Hôm nay đang độ giữa tháng chín thưa cha.” Võ Đức trả lời, trong Huỳnh Gia thường có thói quen dùng âm lịch.
Huỳnh chưởng môn gật đầu nói: “Trần Hãn, môn công phu ta truyền cho ngươi luyện tới đâu rồi?”
Trần Hãi, Nhị đệ tử cúi đầu đáp: “Thưa sư phụ, nhìn chung đã sắp tựu thành.”
Huỳnh Chưởng Môn gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Bản thân ông sở đắc rất nhiều môn võ khác nhau. Theo truyền thống lâu đời, các chưởng môn sẽ lựa chọn những đệ tử thích hợp để truyền riêng cho một môn công phu nào đó. Cho nên các đệ tử về nền tảng võ công thì như nhau, nhưng luận về thế mạnh thì lại rất khác nhau. Huỳnh Chưởng Môn lại hỏi: “Võ Đức, thế bộ chưởng pháp đó, con đã luyện tới đâu?”

Võ Đức sắc mặt rạng rỡ, liền đem chuyện mình đã bước qua giai đoạn điều hành khí huyết trong cơ thể đi lại tùy ý kể lại cho Huỳnh chưởng môn nghe. Ông bật một nụ cười rất hài lòng nói: “Tốt! Con như vậy là nhanh hơn ta ngày trước rồi.”
Hai vị nhị, tam đệ tử cũng đều đứng dậy cung tay nói: “Chúc mừng đại sư huynh!”
Nói xong ba người đều cười.

Huỳnh chưởng môn nhắp tiếp một ngụm trà, khuân mặt ông hơi đăm chiê