Tác giả: Kim Lưu
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1341846
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1846 lượt.
h chính là Đồ Nhân công tử, đệ tử đắc ý của Yến Tùng bang chủ phải không?”
Đồ Nhân hừ một tiếng không trả lời câu hỏi của nàng, chỉ lạnh lùng hỏi: “Đây rõ ràng là địa bàn thuộc Thanh Long Bang bọn ta, giữa chúng ta đã có giao kèo về chuyện làm ăn, sao cô lại ngang nhiên giết người cướp đất.”
Cô gái bật một tiếng cười nhỏ nói: “Sao Đồ Nhân công tử lại vu cho ta cái tội ăn cướp lớn như thế. Công ty bất động sản Thiên Mã của Thanh Long Bang vay một món tiền nhỏ từ ngân hàng Sao Mai của bọn em, đã trễ hạn ba tháng vẫn không trả được, chẳng lẽ ta lại không được phép lấy một ít đất để bù lỗ sao.”
Đồ Nhân thoáng giật mình. Quả thật công tyThiên Mã do Thanh Long Bang thành lập có đang xây một tòa nhà lớn, nửa đường hết vốn buộc phải vay mượn ngân hàng của Liên Hoa Bang. Thanh Long Bang và Liên Hoa Bang tuy bên trong đấu đá tranh giành kịch liệt, nhưng thời buổi kinh tế thị trường như hiện nay, không thể chỉ biết đánh đấm tiêu diệt nhau như ngày xưa, cho nên có một số chuyện vẻ ngoài haibên vẫn phải hợp tác làm ăn, tranh đấu theo kiểu thương trường.
Đồ Nhân nói: “Trong điều khoản hợp đồng vay tiền, làm gì có nói đến chuyện cướp địa bàn gán nợ, hơn nữa chuyện làm ăn buôn bán sao lại đi gom chung với chuyện thu tiền bảo kê được.”
Cô gái phì cười nói: “Anh lẽ nào lại không hiểu quy tắc ngầm. Chuyện thu tiền bảo kê, chia chác địa bàn làm ăn vốn là chuyện phi pháp, chẳng lẽ lại đưa lên hợp đồng hay sao. Nói tóm lại, cho tới khi nào công ty Thiên Mã chưa trả được nợ thì bọn ta đành tạm tiếp quản khu vực này để thu tiền hoàn vốn, khi nào thu đủ tự nhiên sẽ trả lại.”
Đồ Nhân mặt đã hiện nét giận dữ. Hắn trước nay vốn không phải kẻ lằng nhằng lí sự, mọi chuyện chỉ thích giải quyết bằng đao kiếm. Hắn lạnh lùng bảo: “Nói vậy là cô nhất định không chịu rút khỏi đây.”
Cô gái nói: “Mong công tử lượng thứ cho, nơi này kể từ hôm nay xin cho Bạch Mai Đường chúng tôi mượn dùng tạm vậy.”
Đồ Nhân cũng biết Bạch Mai Đường chỉ lợi dụng chuyện cho công ty Thiên Mã vay nợ để kiếm cớ cướp địa bàn Hắc Hội. Ở quận Gò Vấp này Thanh Long Bang chỉ có hai khu, nếu mất Hắc Hội, Lô Hội cũng khó giữ, nên dù thế nào cũng phải đoạt lại. Chỉ là chuyện này không dễ dàng chút nào. Hắn im lặng rảo mắt so sánh lực lượng hai bên, thấy đối phương có phần nhỉnh hơn, lại có lợi thế sân nhà, nếu xảy ra hỗn chiến thì thắng thua khó nói trước, nhưng kết quả trước mắt là chắc chắn số người còn toàn mạng chẳng được bao nhiêu. Hơn nữa hắn còn ghi nhớ lời của Yến Tùng, càng tránh được chuyển ẩu đả càng tốt, tránh làm lớn chuyện khiến chính quyền phải nhúng tay vào. Ánh mắt của hắn cuối cùng dừng lại trên thân hình mỏng manh của cô gái kia, vừa lúc ánh mắt nàng cũng lạnh lùng nhìn hắn. Hai người ngưng thần nhìn nhau, đều đoán xem đôi bên rốt cuộc đang nghĩ gì. Đồ Nhân ý đã quyết, đánh rắn phải đập đầu. Hắn đạp mạnh chân xuống nền đá tung người bất ngờ xông vào cô, định ra đòn chớp nhoáng hạ thủ luôn đường chủ để đám lâu la kinh hoảng mà tháo chạy. Từ trên không, hắn rút trong người ra một ngọn roi sắt dài đến mất thước quất ra, đầu roi uốn éo trong mưa cuốn thẳng vào cổ cô gái, mắt thấy chỉ trong tíc tắc sẽ lấy mạng cô.
Võ Tài đứng nhìn bên ngoài bất giác a lên một tiếng lo cho cô gái xinh đẹp kia.
Không ngờ cô gái đó trông tuy mỏng manh yếu đuối, nhưng bản lĩnh không hề tầm thường, hụp người một cái đã tránh được ngọn roi. Đầu roi đánh trật mục tiêu cuốn luôn vào cây dù lão bộc đang cầm phía sau xé nát nó ra thành từng mảnh. Roi vừa thu về thì thân hình Đồ Nhân cũng tiếp đất, lập tức xông vào công kích dồn dập. Cô gái bình tĩnh tiếp chiêu, thân hình phiêu diêu như phượng múa. Hai người đúng là tuổi trẻ tài cao, công phu võ nghệ đã luyện tới cảnh giới rất ghê ghớm, khi đó gặp nhau cả hai mới có cảm giác gặp đối thủ thật sự.
Võ Tài và thằng Điệp đứng bên ngoài phóng mắt qua hàng rào xem người ta đánh nhau. Trước giờ hai đứa tuy học võ, Võ Tài bản lĩnh cũng không phải vừa, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một trận đấu thật sự giữa hai cao thủ, nên nhìn đến quên hết mọi thứ chung quanh.
Dưới làn mưa man mác, bóng áo trắng của Đồ Nhân và bóng áo đen của cô gái quyện vào nhau chuyển động qua lại vừa nhanh vừa nhẹ như làn gió, tiếng quyền cước vang ra phạch phạch, tiếng roi vun vút. Cô gái sử một cặp kiếm bầu nhỏ đối chọi ác liệt với ngọn roi biến hóa như quỷ ma của Đồ Nhân. Qua lại liền gần trăm chiêi mà hai người trước sau vẫn đấu ngang ngửa, chưa ai bị đả thương. Đám đàn em thấy hai cao thủ giao đấu, cũng dạt ra ngoài thành một vòng tròn lớn theo dõi, hai tay đều lăm lăm vũ khí, đợi đến lúc thích hợp sẽ cùng nhào dô sinh sát.
Bỗng Đồ Nhân vung roi thét lớn một tiếng, ngọn roi vươn ngược ra sau rồi bất ngờ bật trở lại luồn từ bên dưới luồn lên như một con mãng xà nhắm đánh vào bụng dưới của cô gái. Chiêu này vừa nhanh, vừa hiểm, lại vừa độc, đàn ông con trai mà dùng để đối phó với phụ nữ thì lại càng có phần đê tiện. Đầu roi của hắn chính là nhằm vào đan điền của cô gái. Nếu trúng đòn, khí huyết trong cơ thể lập tứ