Những Hồi Ức Về Sherlock Holmes
Tác giả: Sidney Sheldon
Ngày cập nhật: 22:49 17/12/2015
Lượt xem: 1342421
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2421 lượt.
ói như giải thích.– Chúng ta không được phá cửa vào nhà của Chúa. Người sẽ che chở cho chúng ta, bất kể ở đâu.Quá muộn rồi. Họ đã nhìn thấy tốp lính Faiang hiện ra ở một góc nhà thờ và chúng lập tức nã súng. Đàn ông, đàn bà, trẻ nhỏ tay không tấc sắt đổ xuống chồng chất trên quảng trường. Ngay cả khi bố Jaime biết mình đã trúng đạn ông vẫn vươn tay kéo con vào lòng, ấn cậu nằm xuống, lấy thân mình hứng cho Jaime những viên đạn chết chóc.Một sự tĩnh mịch khủng khiếp dường như bao trùm lên quả đất, sau trận tấn công. Tiếng súng nổ, tiếng người chạy và tiếng kêu thét bỗng dưng biến mất, cứ như một phép mầu vậy. Jaime mở mắt và nằm yên, cảm thấy sức nặng của bố cậu phía trên như tấm chăn ấm mềm mại. Bố, mẹ cùng hai chị cậu đều đã chết, chịu chung số phận với hàng trăm người khác. Và phía trước hàng đống xác của họ là cánh cửa im lìm Đóng của nhà thờ.Đêm hôm Đó Jaime tìm đường ra khỏi thành phố. Hai ngày sau, cậu tới Bilbao xin gia nhập ETA.Người sĩ quan tuyển chọn nói:– Cháu còn bé quá. Đi học thì hợp hơn.– Các chú sẽ là trường học của cháu, - Jaime nói nhỏ. - Các chú sẽ dạy cháu làm sao để trả nợ máu cho bố, mẹ và hai chị, tức là cho cả nhà cháu.Anh không bao giờ lùi bước. Anh chiến đấu cho mình và cho gia đình mình.Rồi những chiến công của anh trở thành huyền thoại. Jaime phác ra và thực hiện những cuộc tấn công đầy mạo hiểm vào các nhà máy, nhà băng, thực hiện những vụ trừng phạt bọn đầu sỏ tội ác Khi có bất cứ ai trong tổ chức bị bắt, anh liền tạo ra những vụ giải thoát xuất quỷ nhập thần.Khi Jaime nghe tin GOE được thành lập để đối phó với phong trào đấu tranh của dân Basque, anh mỉm cười:– Hay lắm. Thế là chúng đã phải để mắt đến ta.Anh không bao giờ tự hỏi liệu những sự mạo hiểm của mình có liên quan gì đến những câu chê bai:“Bố cậu là một lão hèn, hoặc bởi anh đang cố chứng minh một điều gì Đó cho bản thân hay cho những người khác. Lòng quả cảm mà anh luôn thể hiện đủ để chứng minh rằng anh không sợ liều mình cho chân lý anh hằng tin tưởng.Bây giờ, chỉ vì một người lính của mình nói năng lộ liễu mà anh phải cõng thêm một bà sơ.Thật mỉa mai là giáo hội của sơ lại đứng về phía ta. Nhưng muộn quá rồi, trừ phi họ trả lại những người đã khuất, cả bố ta, mẹ ta và các chị ta, anh cay đắng nghĩ.Họ băng rừng trong đêm, ánh trăng bàng bạc xuyên qua kẽ lá. Họ tránh thị trấn và những con đường chính, cảnh giác trước bất cứ một dấu hiệu nguy hiểm nào. Jaime tránh xa Megan.Anh đi bên Felix chuyện trò về những cuộc phiêu lưu đã qua, còn Megan thì thấy sự tò mò trong mình cứ lớn dần. Cô chưa bao giờ biết một người nào như Jaime Miro, một con người đầy tự tin.Nếu có ai có thể đưa được mình tới Menđavia, Megan nghĩ bụng, thì Đó chính là con người này.Có những lúc Jaime thấy động lòng với bà sơ, thậm chí cả cảm giác mến mộ bất đắc dĩ đối với cách xử sự của cô ta trong hành trình đầy gian khổ này. Anh tự hỏi ba người bạn của anh lúc này đang xoay xở ra sao với những con chiên kia của Chúa.Ít nhất anh cũng còn Amparo Jiron. Đêm đến anh tìm thấy ở cô sự an ủi rất lớn.Cô ấy cũng hy sinh như mình vậy, Jaime nghĩ thầm. Thậm chí cô ấy còn nhiều lý do hơn mình để mà căm ghét cái chính phủ này.Cả gia đình Amparo bị quân đội quốc gia tàn sát. Cô phải tự chống chọi với cuộc sống. Trong cô ẩn giấu một sự căm thù chết chóc.Tới bình minh, họ đã ở gần Saiamanca, thành phố nằm hai bên bờ sông Tormes.Sinh viên từ khắp mọi mền đất nước đến Đây học đại học. - Felix giảng giải cho Megan. - Đây chắc chắn là mảnh đất tất nhất Tây Ban Nha.Jaime không nghe được câu chuyện của họ. Anh đang tập trung tính đường đi nước bước tiếp theo. Nếu mình là kẻ đi săn, mình sẽ đặt bẫy ở Đâu nhỉ?Anh quay sang Felix:– Chúng ta sẽ vòng qua Saiamanca. Ngoài thành phố có một biệt thự. Chúng ta sẽ nghỉ ở Đó.Biệt thự này là một khu nhà trọ nhỏ nằm cách xa trục đường. Những bậc đá dẫn đến mỗi hành lang đều có một hiệp sĩ thời cổ mặc bộ giáp sắt canh gác.Đến trước lối vào, Jaime bảo hai người phụ nữ:– Đợi Đây nhé.Anh gật đầu ra hiệu cho Fehx Caprio, rồi họ biến mất.– Họ đi Đâu thế? - Megan hỏi.Amparo Jiron ném một cái nhìn khinh khỉnh:– Có lẽ họ đi tìm Chúa của cô đấy.– Hy vọng họ sẽ tìm thấy. - Megan bình thản nói.Mười phút sau hai người quay lại.– An toàn. - Jaime nói với Amparo. - Em và cô ta ở một phòng. Felix sẽ ở với anh.Nói rồi anh đưa cô ta chìa khóa phòng.– Em muốn ở với anh, chứ không phải ... - Amparo dỗi.– Làm như anh bảo. Đẻ mắt vào cô ấy.Amparo quay sang Megan. “Đi, sơ!”.Phòng của hai cô là một trong mười phòng sắp thành hàng dọc theo hành lang xám xịt, trống trơn. Amparo mở khóa. Họ bước vào căn phòng nhỏ, tối, sơ sài Trong phòng kê một giường đôi, một giường đơn, một bàn trang điểm và hai chiếc ghế.Megan nhìn quanh và lêu lên:– Ôi căn phòng thật đáng yêu.Amparo Jiron quay ngoắt lại, giận dữ, nghĩ rằng Megan đang nói mỉa:– Cô là cái quái gì mà dám phàn nàn về ...?– Rộng rãi quá. - Megan tiếp tục.Amparo nhìn cô một lát rồi phá lên cười. Tất nhiên nó thật là rộng, nếu đem so với những ngăn những ổ mà các bà sơ đã sống.Amparo bắt đầu cởi quần áo.Megan khôn