Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cát bụi thời gian - Full

Cát bụi thời gian - Full

Tác giả: Sidney Sheldon

Ngày cập nhật: 22:49 17/12/2015

Lượt xem: 1342401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2401 lượt.

o con, Chúa cao cả, nàng thuộc về Người, và con không được có những suy nghĩ xấu xa như thế ...Lucia dần dần tỉnh lại bởi sự vuốt ve nhè nhẹ trên người. Cô đang nằm trên bãi biển với Ivo. Ôi phải, cô nghĩ. Ôi Đúng thế, đừng dừng lại.Khi ngã xuống sông, ý nghĩ cuối cùng của cô là mình sẽ chết. Nhưng nay cô vẫn sống, và thấy mình đang ở trước mặt người đàn ông đã cứu sống mình.Chẳng cần suy nghĩ, cô đưa tay kéo Rubio nằm xuống. Anh không giấu được vẻ sững sờ:– Thưa sơ, chúng ta không thể ...– Suỵt!Môi cô đặt trên môi anh, mạnh mẽ và đòi hỏi, lưỡi cô khám phá miệng anh.Quá bất ngờ và lớn lao đối với Rubio.– Nhanh lên, nào! - Lucia thì thầm. - Nhanh lên!Cô nhìn Rubio sợ hãi cởi bỏ quần áo ướt sũng khỏi người. Anh chàng đáng được một phần thưởng, cô nghĩ Mà mình cũng vậy.Rubio lúng túng nói:– Thưa sơ, chúng ta không nên ...Lucia không hề có ý tranh luận. Cô dang tay Đón và thấy anh hòa vào mình trong một khát khao vô tận. Cô dâng mình cho những cảm giác tuyệt vời đang dồn dập ào đến. Nó càng trở nên ngọt ngào hơn nhiều lần bởi cô vừa thoát khỏi cái chết.Rubio là người tình khiến Lucia ngạc nhiên. Anh tế nhị, dịu dàng đồng thời lại, mành mẽ, đôi lúc tưởng như thô bạo. Sự nhạy cảm và cái nhìn mềm yếu hiện rõ trong mắt anh. Hy vọng cái ông đần này đừng có phải lòng mình. Lần cuối cùng một người đàn ông, trừ cha và hai anh mình, muốn làm hài lòng mình là bao giờ nhỉ? Lucia tự hỏi. Và cha mình sẽ có thích Rubio Arzano không? Rồi cô lại tự vấn mình, Sao ta lại tự hỏi liệu cha có thích Rubio Arzano hay không?Ta điên mất rồi. Hắn là gã nông Đân. Còn ta là Lucia. Carmne, con gái của Angelo Carmne. Đời Rubio chẳng có gì liên quan đến ta cả. Hai đứa bị ném lại với nhau chỉ do một sự tình cờ ngu ngốc của số phận:Rubio ôm cô, lắp đi lắp lại:– Lucia. Lucia của anh.Những tia sáng trong ánh mắt nói với cô mọi cảm giác của anh. Anh chàng thật đáng yêu, cô nghĩ. Mình làm sao thế nhỉ, sao mình lại nghĩ đến anh ta như thế? Mình đang trốn chạy bọn cảnh sát và ... cô sực nhớ đến cây thánh giá, hoảng hốt. Ôi trời ơi! Sao mình lại có thể quên được nó, dù là trong giây lát ấy Cô nói nhanh:– Rubio, em để cái ... cái gói ở trên bờ sông đằng kia. Anh có thể mang giúp cho em? Cả quần áo em nữa?– Tất nhiên rồi. Anh sẽ quay lại ngay.Lucia ngồi đợi, lo lắng một điều không lành có thể xảy đến với cây thánh giá. Nếu nó biến mất thì làm sao? Nếu có kẻ nào đi qua Đó và nhặt mất thì làm thế nào?Vì thế sự vui mừng khôn tả trào lên trong Lucia khi cô thấy Rubio quay về, với cây thánh giá trong tay. Ta sẽ không rời mắt khỏi nó nữa.– Cám ơn anh - Cô nói.Rubio đưa quần áo cho Lucia. Cô nhìn anh, thỏ thẻ:– Em chưa cần nó ngay bây giờ.


Ánh nắng tỏa lên làn da trần của Lucia làm cô thấy ấm áp và lười biếng.Vả lại, vòng tay Rubio cũng thật tuyệt vời Họ như đã tìm được một ốc đảo thanh bình. Những nguy nan đã qua hoặc sắp tới đều đã như xa tận Đâu Đâu.– Kể cho em nghe về nông trang của anh nào.Lucia nói giọng lười nhác.Mặt anh sáng bừng, giọng có chút tự hào.– Đó là mảnh đất ở một làng nhỏ gẩn Bilbao, của gia đình anh qua nhiều đời.– Thế rồi sao?Mặt anh đăm chiêu.– Bởi anh là người Basque nên chính phủ ở Madrid trừng phạt bắt phải Đóng thêm nhiều thứ thuế. Khi anh chống lại, chúng liền tịch thu đất đai. Đó là lúc anh gặp Jaime Miro. Anh tham gia với anh ấy chống lại chính phủ để bảo vệ cái Đúng. Anh có mẹ và hai em gái, sẽ có một ngày gia đình anh lấy lại đất đai, và anh sẽ lại làm ruộng.Lucia nghĩ đến cha và hai anh mình bị giam hãm suốt đời trong nhà tù.– Anh có gần gũi với gia đình không?Rubio cười nồng nàn:– Tất nhiên. Gia đình bao giờ cũng là tình yêu lớn nhất của chúng ta, phải không nào?Phải, Lucia nghĩ, nhưng mình chẳng bao giờ còn gặp lại người thân mình nữa.– Kể cho anh nghe về gia đình em, Lucia. Từ khi vào tu viện, em có còn liên hệ với gia đình không?Câu chuyện đang tới đoạn nguy hiểm.Nói gì với anh ta? Cha em là một Mafisoro. Ông ấy cùng hai anh của em đang ngồi trong tù vì giết người.– À có. Mọi người trong gia đình em đều gắn bó với nhau.– Bố em làm gì?– Ông ấy là một thương gia.– Em có anh hay chị không?– Có hai anh, đều làm cho bố em cả.– Lucia, tại sao em vào tu viện?Bởi em bị cảnh sát đang lùng bắt vì đã giết hai người Ta phải dừng ngay câu chuyện lại. Lucia nói to:– Vì em phải trốn tránh. Thế cũng gần sự thật lắm rồi.– Em thấy thế giới này ... quá đủ với em rồi sao?Đại loại thế.– Anh không được phép nói điều này, Lucia, nhưng anh đã yêu em.– Rubio – Anh muốn cưới em. Cả đời anh chưa từng nói điều Đó với người phụ nữ nào.Từ anh toát ra vẻ xúc động chân thành. Anh chàng này không biết chơi trò chơi ái tình, cô nghĩ:Phải cẩn thận không làm tổn thương anh ta. Cái ý nghĩ con gái của Angelo Carmne làm vợ một gã nông dân suýt khiến cô phá lên cười.Rubio hiểu sai nụ cười trên môi cô.– Anh không sống chui lủi thế này mãi Đâu. Chính phủ sẽ hòa giải với bọn anh, và anh sẽ lại trở về với đồng ruộng của mình. Em yêu ơi, suốt cuộc đời còn lại anh muốn được làm cho em hạnh phúc. Chúng mình sẽ sinh nhiều con, và các con gái nom sẽ giống e