Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo hóa trường

Giáo hóa trường

Tác giả: Lôi Mễ

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1342885

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2885 lượt.

thưa thớt không ít. Bọn họ đi quanh bồn hoa một vòng, trầm mặc hút thuốc, thầy Chu thỉnh thoảng lớn tiếng ho khan, thanh âm này giữa trời chiều có vẻ đặc biệt chói tai, bọn nhỏ chơi đùa trong sân không hẹn mà cùng im lặng, cuối cùng từng đứa tiếp từng đứa chạy vào trong tòa nhà nhỏ.Thầy Chu không chú ý tới bọn nhỏ bên cạnh, giống như hết sức chăm chú mà dạo một vòng. Hút hết hai điếu thuốc, ông đột nhiên hỏi: "Vụ án thế nào rồi?"Phương Mộc nhất thời có chút không kịp phản ứng, "Vụ án gì?""Vụ vượt ngục kia."Phương Mộc thở dài, "Không có tiến triển." Cậu nhìn thầy Chu nhíu chặt mày, vội vàng bỏ thêm một câu: "Lão tiên sinh đừng theo tôi nhọc lòng a, chuyện để thầy quan tâm cũng đủ nhiều rồi."Thầy Chu nặn ra vẻ mĩm cười, "Tôi chỉ tùy tiện hỏi." Sau đó lại trầm mặc."Nếu bắt được thằng bé kia, sẽ phán tử hình sao?" Sau khi dạo ngần ấy vòng, thầy Chu lại mở miệng hỏi.Phương Mộc thoáng do dự, "Phải. Y chỉ cần một tội cố sát là đủ rồi, hơn nữa còn thêm tội danh. . . . . ."Thầy Chu thở dài một tiếng, "Nghiệp chướng a.""Không có biện pháp." Phương Mộc lắc đầu, "Chuyện mình làm sai, phải chịu trách nhiệm."Trong bóng đêm, thân mình thầy Chu dường như thoáng run lên, sau một lát lại thở dài."Phương Mộc nhận thấy thầy Chu có tâm sự, vừa định hỏi một chút, chợt nghe thấy thanh âm vang dội của chị Triệu: "Lão Chu, Tiểu Phương, ăn cơm."Bọn họ lên tiếng, cùng nhau đi về hướng tòa nhà nhỏ. Khi đi tới cửa, thầy Chu hỏi: "Cô bé đã chết kia —— Gọi là Trầm Tương kia —— an táng ở nơi nào?"Phương Mộc nghĩ nghĩ, "Tro cốt hình như ở nghĩa trang Long Phong. Cha mẹ của nàng mua cho nàng một khoảnh đất trong nghĩa trang.""Ừ." Thầy Chu đẩy đẩy Phương Mộc, "Nhanh ăn cơm đi."Ăn xong cơm chiều, thầy Chu vẫn một bộ dạng buồn bực kém vui, Phương Mộc cảm thấy không tiện ở lâu, liền cáo từ. Đi ngang qua phòng của chị Triệu, cửa mở, nhưng trong phòng không có ai. Phương Mộc đi qua vài bước, lại lùi trở về, đứng trước cửa nhìn di ảnh con trai chị Triệu.Một đứa bé 8 tuổi, lựa chọn tự sát để chấm dứt sinh mạng của mình, đến tột cùng là cái gì khiến nó không cách nào tiếp nhận được?"Trên lầu vẫn văng vẳng tiến bọn nhỏ chơi đùa, Phương Mộc không biết những sinh mệnh bị vứt bỏ kia cùng đứa bé trong khung ảnh so sánh, đến cùng là ai may mắn hơn ai.Cậu đi đến trước bàn, cầm lấy một bó nhang châm lửa, rồi cắm vào trong lư hương."Cám ơn cậu, Tiểu Phương."Phương Mộc quay đầu lại, chị Triệu dựa trên khung cửa, ánh mắt nhu hòa nhìn khung ảnh. Cùng người phụ nữ giỏi giang sôi động ban ngày bất đồng, chị Triệu hiện tại càng giống như một người mẹ mỏi mệt mà hạnh phúc."Duy Duy, là chú Phương đến thăm con." Chị Triệu nhè nhẹ đi tới, đưa tay ở trên khung hình vuốt ve, tựa như đang vỗ về khuôn mặt non mịn của con trai mình."Nó sẽ cảm ơn cậu." Chị Triệu quay đầu hướng Phương Mộc cười, "Duy Duy lúc còn nhỏ là đứa nhỏ rất tốt."Mũi Phương Mộc đau xót, thấp giọng nói: "Chị Triệu, đừng khổ sở, chú ý giữ gìn sức khỏe.""Tôi không khổ sở." Chị Triệu bình tĩnh nói: "Con tôi nhất định sẽ trở về."Lỗ Húc, nam, 25 tuổi, đại học khoa chính quy, nghề nghiệp cảnh sát, số hiệu C09748, chưa kết hôn. Biểu hiện bên ngoài của người bệnh: Giấc ngủ rối loạn, dễ giận, tự ti, rối loạn kết giao cùng rối loạn chức năng tính dục.Hoàn cảnh cuộc sống trước kia cùng cuộc sống hiện nay: Cuộc sống của gia đình người bệnh bình thường, cha mẹ làm công nhân xí nghiệp nhà nước, từ nhỏ đã học giỏi nhiều mặt. Sau khi tốt nghiệp từ học viện cảnh sát hình sự Trung Quốc, gia nhập đội ngũ cảnh sát. Do làm việc kiên định nghiêm túc, rất được lãnh đạo và đồng nghiệp khen ngợi, nửa năm trước còn được trao tặng cảnh hàm trung sĩ nhị cấp. Nửa tháng trước, người bệnh phụng mệnh vây bắt một tên tội phạm vượt ngục bỏ trốn, trong quá trình truy bắt, do đột phát tai nạn xe mà bị thương, đồng thời, súng đeo của người bệnh đã thất lạc trong tai nạn. Tai nạn khiến người bệnh chấn động não cường độ thấp, giập xương cổ cùng nhiều phần mềm của thân thể bầm tím, qua trị liệu căn bản đã khỏi hẳn. Nhưng người bệnh sau khi bị thương tâm trạng tỏ ra dao động mạnh mẽ: thời gian dài không thể đi vào giấc ngủ, cho dù dùng thuốc an thần cũng chẳng ăn thua gì; dễ giận, cũng kèm theo có hành vị đập phá đồ vật loại bạo lực; nhận thức đồng cảm cá nhân giảm, không thể thành lập tự tin; cùng đồng nghiệp và người nhà không thể liên hệ bình thường, chung quy cảm thấy những người khác đang tụm lại đàm luận sự cố miệt thị gã; người bệnh kể lại việc cùng bạn gái không thể phát sinh hành vi tính dục bình thường, rối loạn cương dương, cùng "Tổng cảm thấy thân thể đã bị khiếm khuyết".Lịch sử phát triển tâm lý xã hội:1, Nhân tố trước tiên: Người bệnh trưởng thành trong gia đình bình thường, dựa vào nỗ lực cá nhân trúng tuyển đại học rồi trở thành một viên chức nhà nước, do đó người bệnh là niềm tự hào và hy vọng của gia đình, bản thân người bệnh cũng tích cực vươn lên, hy vọng nhờ đó có thể thay đổi vận mệnh của dòng họ. Đồng thời, người bệnh từ nhỏ tiếp nhận tình huống giáo dục tốt, lòng tự trọng mạnh mẽ, sau khi gia nhập đội ngũ cảnh sát, đối v


XtGem Forum catalog