Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1342914
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2914 lượt.
vụ án này, vứt đi trách nhiệm cảnh sát không nói tới, một là vì chính mình, hai là vì báo đáp Biên Bình.Biên Bình đối với suy nghĩ của cậu không cho là đúng, anh nói với Phương Mộc, phá án là công việc của cảnh sát, nhưng chỉ thế thôi, không nên đem nhân tố cảm tình cá nhân thêm vào trong, bằng không sẽ khiến cho mình lâm vào những phiền toái không cần thiết."Bảo vệ người bị hại đương nhiên là thiên chức của chúng ta, bảo vệ quyền lợi hợp pháp khác của người phạm tội cũng không sai. Nhưng phải có một chuẩn mực." Biên Bình hơi có chút nghiêm khắc lấy tay chỉ điểm Phương Mộc, "Tật xấu lớn nhất của cậu chính là dễ dàng xử trí theo cảm tính. Loại sai lầm tương tự này tốt nhất đừng phạm nữa, nhất là loại sự tình dùng thân thể mình đỡ đạn cho tội phạm!"Đây là lần đầu tiên Biên Bình chính thức cùng Phương Mộc nói chuyện này, anh ấy đối với mình trân trọng không cần nói cũng biết. Chẳng qua Phương Mộc nghe ra giọng điệu của anh và Thai Vĩ giống nhau: Mình là một người rất dễ dàng đem tình cảm trộn lẫn vào công việc.Phương Mộc rất rõ ràng mình là người như vậy, nếu không cũng sẽ không nằm ác mộng hơn hai năm; sẽ không tự mình đối mặt quỷ hút máu; sẽ không ở trong tầng hầm hướng trán của Tôn Phổ nổ súng; cũng sẽ không vì La Gia Hải thiếu chút nữa bị người mình bắn chết. . . . . .Phương Mộc có chút buồn bực nghĩ, có lẽ mình thật sự không thích hợp làm cảnh sát.Song bất luận thích hợp hay không, công việc trước mắt nhất định phải làm tốt, chuyện này không cho phép lựa chọn. Phương Mộc bế môn bất xuất, cả ngày ngốc trong phòng nghiên cứu hồ sơ tài liệu của hai vụ án mạng.Suy nghĩ trinh phá án giết người mê cung coi như tương đối rõ ràng, trên cơ bản chí hướng về phía giết người trả thù. Chẳng qua trong quan hệ xã hội của người chết Tưởng Phái Nghiêu, rất khó phát hiện người có động cơ này. Đối tượng cảnh sát ban đầu thiết lập tình nghi là Đàm Kỷ đã chứng minh không có thời gian gây án, mà đối với kết quả điều tra nhân viên kết giao mật thiết, bạn bè của Đàm Kỷ rất ít, chỉ cùng tiếp xúc chủ yếu với đồng sự của công ty quảng cáo. Làm việc dư thời gian, Đàm Kỷ chỉ thích ngốc ở trong nhà chơi trò chơi, dùng một câu thời thượng để nói, là một trạch nam không hơn không kém. Bởi vậy, trước mắt không thể chứng minh Đàm Kỷ và người khác thông đồng phạm tội.(Trạch nam: tức là mấy anh sống không hòa nhập người khác, thậm chí tách biệt xã hội, chỉ thích ở nhà. Mấy anh này ngoài sở thích của mình như xem phim, đọc sách...thì chẳng làm gì nữa.)Tầm mắt Phương Mộc dừng lại thật lâu trên bức ảnh hiện trường, có lẽ là do ánh sáng ngay lúc chụp, bức ảnh có chút hiệu ứng tranh sơn đầu. Trong mê cung ngầm u ám chật chội, người chết nằm sấp trên mặt đất thoạt nhìn tương đối vô tội. Điều này khiến Phương Mộc nhớ tới châu Âu thời kỳ văn hóa phục hưng những bậc thầy kia thường lấy cố sự tôn giáo làm đề tài cho tác phẩm.Đúng, loại cảm giác nghi thức này.Phương Mộc không cách nào khiến mình từ trong loại cảm giác này thoát ra. Người chết khi còn sống từng bị trói, cũng bị điện giật lặp đi lặp lại, từ tình hình kiểm nghiệm tử thi đến xem, quá trình tử vong của y có chút dài dòng. Hoa lửa bắn lập lòe, thân thể co rút, tiếng kêu thảm dần dần yếu đi, không hề nghi ngờ chính là cao trào nhất của nghi thức tà ác kia, mà sau khi vứt xác ở mê cung, lại là kết cục hoàn mỹ của nghi thức này. Nhìn thi thể của người chết, Phương Mộc cảm giác mình đang đứng bên cạnh y, hai bên là bóng đen có chút im lặng đứng trang nghiêm, bộ mặt bọn họ mơ hồ, hô hấp bình ổn nhưng tựa như ngay tại bên tai. Phương Mộc thậm chí còn cảm giác được loại cảm giác an tường được thỏa mãn mong muốn từ đáy lòng bọn họ, còn khối thi thể dưới chân này không chỉ là người bị hại, mà là tế phẩm vừa vặn chấm dứt nghi thức này.Từ xưa đến nay, bất luận nghi thức gì cũng đều là một loại biểu tượng của cảm xúc, thế thì, nghi thức này đến tột cùng tượng trưng cho cái gì?Địa điểm vứt xác nằm ở chính giữa mê cung, vô luận là đi trước hay lùi về, đều cách hai lối ra trước sau càng gần hơn, cho nên, nơi đó kỳ thật là chỗ sâu nhất trong mê cung. Nếu như nói mê cung gây cho mọi người một loại cảm giác mất phương hướng, vậy thì, e rằng cảm thụ ở chỗ này là sâu sắc nhất.Loại cảm giác mất phương hướng sâu sắc nhất, là hung thủ cảm thấy, hay là hắn hy vọng để người chết cảm thấy, hoặc cả hai người?Nếu hung thủ từng đối với lĩnh hội này khắc sâu, đồng thời cũng hy vọng người chết thưởng thức tư vị trong đó, ý vị trả thù như vậy cũng quá sâu đậm rồi.Biểu tượng của nghi thức dần dần rõ ràng: Báo thù.Thời điểm trước khi tan ca, Phương Mộc phát hiện điện thoại di động của mình hết pin, liền tạm thời buông xuống hồ sơ trong tay, trở về ký túc xá độc thân lấy đồ sạc pin.Lúc vừa mới tham gia công tác, để tiện quản lý và tập trung, từng đồng chí độc thân trong phòng đều được sắp xếp ký túc xá, mặc dù Phương Mộc cũng ở tại bổn thị, vẫn xin một gian. Nói là vì thuận tiện công tác, kỳ thật là không muốn về nhà. Cha mẹ thủy chung phản đối cậu làm cảnh sát, vì thế, trước lúc tốt nghiệp còn làm ầm ĩ một trận.Vặn mở cánh