XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo hóa trường

Giáo hóa trường

Tác giả: Lôi Mễ

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1342919

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2919 lượt.

o tay áo chị Triệu, "Dì Triệu, nếu không trở về nấu cơm sẽ không kịp nữa."Chị Triệu nhìn đồng hồ, mặt âm trầm cùng Liêu Á Phàm về Nhà Thiên Sứ.Vừa vào cửa, nàng bảo Liêu Á Phàm đi rửa thức ăn, còn mình thì xoay người đến phòng thầy Chu. Liêu Á Phàm vừa đem rau chân vịt ngâm vào trong nước, chị Triệu đã trở lại, trực tiếp hỏi:"Thầy Chu đâu?""Con làm sao biết a," Liêu Á Phàm mạc danh kỳ diệu nói: "Con cũng vừa trở về." Chị Triệu hừ mũi một tiếng, chầm chậm chạy vào trong sân, tùy tiện túm một đứa nhỏ hỏi: "Thầy Chu đâu?"Liêu Á Phàm thấy Nhị Bảo hơi lộ vẻ hoảng sợ nhìn vẻ mặt hung ác của chị Triệu, miệng mơ hồ không rõ kêu a a, nhịn không được từ trong phòng bếp chạy đến."Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?""Không có việc gì!" Chị Triệu tức giận nói, "Ngay cả có chuyện, một đứa con nít vô dụng như ngươi cũng không giúp được gì!"Liêu Á Phàm ủy khuất cong miệng.Sau buổi cơm chiều thầy Chu mới trở về, trong tay còn ôm một đứa nhỏ sứt môi bẩm sinh. Thành viên mới gia nhập khiến Nhà Thiên Sứ náo nhiệt một trận, mọi người luống cuống tay chân sắp xếp giường chiếu cho bé, đổi tã lót, tắm rửa, đút sửa bột, sau đó vài đứa trẻ nhìn bé nằm trên giường nhỏ, mút ngón cái ngủ thật say.Thầy Chu sau khi thu xếp ổn thỏa cho đứa bé, cười ha ha đi đến phòng bếp, chị Triệu theo sau đi vào. Thời điểm Liêu Á Phàm đến phòng bếp lấy nước sôi, trong phòng bếp sương khói lượn lờ, thức ăn còn dư nguội lạnh trên bàn, thầy Chu hút thuốc, cùng chị Triệu ngồi đối diện nhau.Thấy nàng tiến vào, hai người cũng không nói chuyện nữa, thầy Chu cười cười với Liêu Á Phàm, chị Triệu căn bản ngay cả mí mắt cũng chưa nâng.Liêu Á Phàm xách phích nước nóng, lúc ra cửa cố ý ngừng một lúc. Thanh âm bọn họ nói chuyện rất thấp, chỉ nghe thầy Chu nói: ". . . . . .Chuyện này trước đừng nói với bọn nhỏ. . . . . .Tôi sẽ nghĩ biện pháp. . . . . ."Chuyện gì khiến bọn họ lo lắng như vậy? Liêu Á Phàm bỗng nhiên cảm thấy toàn thân không còn khí lực, sức lực hưng phấn khi săn sóc cho thành viên mới kia thoáng cái vô tung vô ảnh.***Biên Bình đem tình hình trị liệu của tiến sĩ Dương Cẩm Trình với Lỗ Húc hướng lãnh đạo phòng cảnh sát báo cáo, lãnh đạo nghe xong cảm thấy rất hứng thú, vừa lúc toàn tỉnh đang muốn đào tạo phẩm cách hoạt động kiên cường của cảnh sát, vì thế sở chỉ thị ngành có liên quan mời tiến sĩ Dương Cẩm Trình làm chuyên gia hướng dẫn tâm lý, cũng tìm kiếm thời cơ thích hợp tổ chức tọa đàm hướng dẫn tâm lý.Biên Bình và Phương Mộc đến viện nghiên cứu đưa thư mời cho Dương Cẩm Trình, trợ lý Trần Triết cho biết Dương chủ nhiệm đang tiếp đãi khách."Muốn tôi đi thông báo một tiếng không?""Không cần." Biên Bình vội vàng nói: "Đừng quấy rầy anh ấy, chúng tôi chờ một lát là được."Trần Triết dẫn bọn họ đến phòng nghỉ lầu hai, đưa hai ly nước suối rồi ly khai.Phòng nghỉ rộng rãi sáng sủa, ghế dựa rộng lớn lại thoải mái, Phương Mộc sờ sờ mặt bàn gỗ đặc giá trị xa xỉ, nói với Biên Bình: "Điều kiện nơi này của tiến sĩ Dương không tồi a.""Đó là đương nhiên," Biên Bình khoan khoan khoái khoái tựa lưng vào ghế ngồi, "Đây là đơn vị nghiên cứu khoa học do chính quyền tỉnh bỏ vốn, hằng năm đều nhận được không ít quyên góp xã hội."Đang nói chuyện, lại có hai người được nhân viên công tác dẫn theo vào, Biên Bình vừa nhìn thấy bọn họ, "A" một tiếng ngồi thẳng người.Đó là một người phụ nữ trung niên, dẫn theo một đứa bé trai 8 tuổi, thoạt nhìn là một đôi mẹ con. Người mẹ hiển nhiên cũng nhận ra Biên Bình, thân mình lại không kiềm được mà thoáng run run, mang theo đứa nhỏ ngồi xuống một đoạn xa của phòng."Thế nào, quen biết?" Phương Mộc có chút kỳ quái."Đương nhiên quen biết." Biên Bình nhỏ giọng nói với Phương Mộc: "Án giết người siêu thị Phúc Sĩ Mã còn nhớ chứ? Đứa bé kia chính là người đầu tiên phát hiện thi thể.""A?" Phương Mộc cả kinh, không khỏi quay đầu nhìn đứa bé kia.Sắc mặt đứa bé vàng như nến, hình dáng thân thể tiều tụy và nhỏ gầy, cùng so sánh ghế dựa có vẻ vô cùng rộng lớn. Nó im lặng ngồi, đôi mắt dừng lại trên mặt bàn trước mặt, vẫn không nhúc nhích.Phương Mộc nghĩ nghĩ, đứng dậy đi tới.Mẹ đứa bé nhận thấy động tác của Phương Mộc, lập tức khẩn trương, nghiêng thân mình, tựa hồ muốn làm động tác đem đứa bé che ở phía sau.Phương Mộc hướng nàng gật đầu, thoáng mỉm cười. Nàng vẫn không hề thả lỏng cảnh giác, cau mày nhìn chằm chằm mặt Phương Mộc.Phương Mộc ngồi xổm người xuống, lấy tay sờ sờ đầu đứa bé, trong nháy mắt khi tay cậu và tóc đứa bé tiếp xúc, cậu rõ ràng cảm thấy đứa bé thoáng run run, tuy rằng đứa bé vẫn cứ nhìn phía trước, nhưng trên cổ tức khắc nổi lên một tầng da gà.Phương Mộc buông tay xuống, cười cười, hỏi: "Con tên là gì?"Đứa bé không trả lời, cũng không nhìn Phương Mộc, như cũ diện vô biểu tình nhìn chằm chằm phía trước."Nói nha, anh bạn nhỏ, con tên gì?""Hạ Thiên." Mẹ đứa bé thay nó trả lời, trong giọng nói vẫn đầy ắp địch ý, "Tôi biết các người là cảnh sát. Đừng hỏi đứa nhỏ nữa, có chuyện gì thì hỏi tôi!"Phương Mộc đứng dậy, ngồi vào bên cạnh mẹ Hạ Thiên, "Đứa nhỏ làm sao vậy?""Bị dọa." Trên mặt mẹ Hạ Thiên lập tức sầu vân thảm đạm, "Bác sĩ bện