CHO EM MƯỢN BỜ VAI ANH LẦN NỮA
Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1342933
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2933 lượt.
cửa ký túc xá Phương Mộc liền ngẩn người, buổi sáng phòng còn hỗn độn không chịu nổi giờ đã được thu dọn sạch sẽ, sách vở và tạp chí rơi lả tả trên giường được đặt trở lại giá sách, khăn trải giường và vỏ chăn gối một tháng rồi chưa thay cũng không thấy bóng dáng, giày bóng rổ còn tích nước trên bệ cửa sổ. Tầm mắt Phương Mộc dừng ở một túi vải quen thuộc trên bàn, là mẹ đến."Tránh ra!" Phương Mộc còn đang sững sờ, một thanh âm mệt mỏi vang lên ngay phía sau, sau đó, chính mình đã bị một đôi tay đẩy sang một bên.Mẹ xụ mặt, mang theo một thau giặt quần áo thật lớn đi đến. Bà đem thau giặt quần áo nhét vào đáy giường, đặt mông ngồi trên giường thở phì phò."Thau giặt quần áo của ai?" Phương Mộc luống cuống tay chân tìm ly, rót nước lọc, cười hối lỗi hỏi."Ai? Mẹ mua!" Mẹ buông xuống tay áo xắn cao cao, tức giận nói: "Nơi này của con ngay cả một cái thau có thể giặt quần áo cũng không có, không biết con bình thường làm thế nào giặt quần áo nữa.""Đem đến phòng giặt a.""Vậy có thể giặt sạch sẽ sao?" Mẹ vẻ mặt không kiên nhẫn, "Con xem, vỏ chăn của con đều thành cái màu gì rồi?"Phương Mộc kéo qua một cái ghế cười hì hì ngồi trước mặt mẹ, "Lão thái thái à, hôm nay thế nào có thời gian như vậy?""Hừ, con cho rằng mẹ muốn đến hả?" Mẹ bĩu môi, "Con tính thử xem, con đã bao lâu rồi chưa về nhà?"Phương Mộc có chút áy náy, cúi đầu không nói lời nào. Trong phòng nhất thời lâm vào trầm mặc, thật lâu sau, mẹ thở dài, mở miệng nói: "Con nếu lựa chọn con đường này, mẹ và ba con cũng đành phải chấp nhận. Nhưng con không nên lâu như vậy cũng không về nhà, ngay cả điện thoại cũng rất ít gọi cho gia đình. Chúng ta sợ ảnh hưởng đến công việc của con, không dám liên lạc quá nhiều. Nhưng con biết không, mẹ và ba đều rất nhớ con.""Con biết." Phương Mộc kéo tay mẹ qua, đặt trong lòng bàn tay vuốt ve tới lui."Nhất định phải chú ý an toàn, biết chưa?" Mẹ vuốt đầu Phương Mộc, "Hai sự kiện ở đại học sư phạm và đại học J đã sắp đem mẹ hù chết rồi, nếu lại có chuyện gì, con liền dứt khoát lấy mạng mẹ luôn đi.""Không có việc gì." Phương Mộc cười cười, "Con cũng không đi bắt tội phạm giết người.""Con ít lừa gạt mẹ!" Mẹ sa sầm mặt, "Mẹ không phải không biết, mỗi ngày cùng con giao thiệp đều là những thứ người gì!""Con sẽ cẩn thận, mẹ cứ yên tâm."Mẹ trắng mắt liếc Phương Mộc, vỗ vỗ túi vải nói: "Bên trong là quần áo mùa thu, trời lạnh nhớ mặc vào." Sau đó, bà thò tay từ trong ví tiền xuất ra một xấp tiền đặt trên giường."Để làm chi?" Phương Mộc vội vàng đem tiền cầm lên, "Mẹ lấy về đi, con cũng không thiếu tiền.""Mẹ con với nhau khách khí cái gì?" Mẹ đánh tay Phương Mộc một cái, "Ít giả vờ giàu có với mẹ đi, con có tiền hay không mẹ còn không biết?" Bà phân trần đem tiền nhét vào dưới gối, miệng than thở, "Cũng không biết tiểu tử thúi con đem tiền xài vào nơi nào rồi."Phương Mộc gãi đầu, "Con mời mẹ cùng ba ăn cơm nha.""Ăn cái gì mà ăn? Xài tiền bậy bạ, hơn nữa, lấy tiền của mẹ mời mẹ ăn cơm, con cho mẹ là đứa ngốc hả?""Haha, chúng ta mua chút đồ ăn ngon, về nhà ăn nhé.""Được!" Mẹ rốt cuộc lộ ra khuôn mặt tươi cười, nhịn không được ở trên mặt Phương Mộc hôn một cái, "Đây mới là con trai ngoan của mẹ!"Ăn một bữa tiệc nhà thịnh soạn, trên chiếc giường quen thuộc hảo hảo ngủ một giấc, ngày hôm sau Phương Mộc tỏ ra tinh thần phấn chấn. Tinh lực tràn đầy, suy nghĩ tự nhiên cũng rõ ràng hơn.Nếu như nói nghi thức trong mê cung tượng trưng cho báo thù, vậy nghi thức trong siêu thị Phúc Sĩ Mã là tượng trưng cho cái gì đây?Vấn đề tập trung ở hai điểm trên, một là siêu thị; hai là con gấu đồ chơi.Từ tình huống hiện có đến xem, hung thủ tỉ mỉ cẩn thận tính kế, chấp nhận mạo hiểm lớn cũng phải hoàn thành kế hoạch vứt xác khó khăn hơn nhiều so với bắt cóc và giết chết người bị hại. Thực hiển nhiên, vứt xác ở siêu thị đối với hung thủ mà nói là vô cùng trọng yếu, là một phân đoạn phạm tội thiết yếu. Như vậy, hung thủ vì sao phải đem thi thể vứt trong siêu thị? Rồi vì sao lại đem thi thể treo trên tường?Triển lãm.Đặc điểm lớn nhất của siêu thị chính là dòng người đông đúc, nếu muốn tìm kiếm khán giả cho tội ác của mình, siêu thị quả thật là một nơi thích hợp nhất.Nếu mục đích hung thủ lựa chọn vứt thi thể trong siêu thị là để triển lãm loại tội ác lớn nhất của mình, vậy thì chí ít có thể chứng minh một vấn đề: Hung thủ, hoặc nói thủ phạm chính có khuynh hướng tâm lý dị thường. Bởi vì hắn (nàng) đối với việc triển lãm thi thể so với giết chết người bị hại còn quan trọng hơn.Thật giống như hết thảy nghi thức cũng thế, ý nghĩa của hình thức phải lớn hơn nội dung của bản thân.Như vậy, triển lãm thế này có thể khiến hung thủ thỏa mãn loại tâm tính nào đây?Là cười nhạo sự vô năng của cảnh sát, hay khoe khang sự cường đại của mình?Một gã nhà văn internet, sau khi ở trên mạng tuyên bố tác phẩm của mình, sẽ nhịn không được lúc nào cũng chú ý đến hạng bình chọn và hồi âm.Một gã đạo diễn điện ảnh, sau khi chiếu tác phẩm phim của mình, sẽ tự ngồi trong rạp quan sát phản ứng của khán giả.Nếu hung thủ cũng có loại tâm tính này, vậy hắn muốn chứng minh cái gì đây?Đáp án e rằng