Tác giả: Justin Somper
Ngày cập nhật: 22:50 17/12/2015
Lượt xem: 1341616
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1616 lượt.
r/>Đám cướp biển lao nhao:
- Cắt mũi chúng đi!
- Không. Xẻo tai chúng!
Connor thấy một trong 2 thanh niên nói cái gì đó, nhưng bị chìm trong tiến ồn ào.
- Nó muốn nói.
Thuyền trưởng lại đưa tay lên ra hiệu với đám đông, dù tiếng kêu gọi trừng trị hai kẻ đột nhập càng thêm quyết liệt.
Thuyền trưởng nói:
- Mau. Có gì muốn nói, nói ngay đi. Ta không thể bắt đám này yên lặng lâu hơn nữa đâu.
- Chúng tôi tới từ cảng Hazzard. Cha chúng tôi là thống đốc tại đó. Ông đã cướp phá nhà chúng tôi. Chúng tôi tới đây để dạy ông một bài học.
Câu khai hoả của chàng trai làm Connor cảm kích ngay, dù trong tình huống ảm đạm thế này. Hình như cũng cảm thấy như thế, thuyền trưởng nói:
- Hai ngươi tới dạy ta một bài học? Nói rõ hơn đi. CHúng ta đang dỏng tai lên đây. Nào, nhóc, tất cả chúng ta đều chờ nghe đây.
Chàng trai nói một cách mãnh liệt:
- Hãy bám lấy biển. Đây là lãnh địa của các người, nhưng đất liền là của chúng ta.
Tiếng la thét càng huyên náo hơn. Connor thấy chàng trai kia gần phát khóc. Rõ ràng cậu ta không dữ dằn như người anh. Nó nhận ra anh chàng sử dụng dao quắm này trẻ hơn, và đã chứng tỏ khả năng kiếm thuật, nhưng ánh mắt để lộ sự thiếu tự tin.
Người anh nói với thuyền trưởng Wrathe:
- Ông để chúng tôi đi thì tốt hơn.
- Ta phải để hai ngươi đi? Vì sao? Mi còn dao giấu trong vớ, hay gài doa quắm sau tai? Nếu vậy, làm ơn cho ta biết, mi sẽ lấy ra bằng cách nào đây?
Từ đám đông vang lên tiếng hét:
- Ném chúng vào nồi súp đi!
- Căng xác chúng lên khung buồm!
Connor nhận ra tiếng của Bart.
Chàng trai kiêu hãnh tiếp tục nói:
- Nếu bất cứ chuyện gì xảy ra cho anh em tôi, cha tôi sẽ gửi tới một lực lượng mà các người chưa từng thấy. Ông và thuỷ thủ đoàn của ông sẽ bị tàn sát. Dù các người có thoát khỏi vịnh này, chúng tôi còn bạn bè tại các lãnh địa phương bắc. Nếu giết anh em tôi, là ông đã ký án tử bằng máy của chúng tôi.
Chỉ mới nghe tới máu me chết chóc, cậu em đã ói mửa lên boong, suýt trúng vạt áo choàng nhung của thuyền trưởng.
Tiến lên một bước, ông ta chăm chăm nhìn người anh đầy kiêu hãnh:
- Thú vị lắm. Mi nói cũng có lý.
Anh chàng nhìn thuyền trưởng và Connor, vẻ đắc thắng. Connor nhớ lại hồng ngọc đã phản chiếu lên đôi mắt đen khác thường của hắn thế nào. Thuyền trưởng lại nói:
- Ta không định… sẽ giết mi.
Đám đông náo động hẳn lên.
- Khoan, khoan. Ta chưa nói hết. Chúng ta… chưa, chưa có ý giết mi. ta còn phải suy nghĩ một điều. Và trong khi ta động não, có lẽ phải làm theo đề nghị của cậu Bartholomew: căng hai kẻ vô lại này lên khung buồm!
Tiếng đám đông hoan hô rần rần nổi lên. Thuyền trưởng gọi Bart và mấy người bạn của anh ta. Khi hai anh em bị kéo đi, người anh vùng vẫy phun nước bọt về phía thuyền trưởng.
Khi hắn khuất khỏi tầm nhìn cùng người em hình như lại sắp ói mửa. Connor cảm thấy tội nghiệp người em. Rất có thể cậu ta bị người anh trai mạnh mẽ hơn ép tham gia vụ tấn công này.
Bart và bạn bè anh không mất nhiều thời gian để hoàn tất công việc. Chỉ trong mấy phút, hai anh em đã bị treo ngược lên cột buồm. đong đưa như hai súc thịt trong một cửa hàng thịt.
Đám đông vừa hoan hô, vừa la thét nguyền rủa khi hai chàng trai đong đưa trên đầu họ.
Giữa lúc sôi nổi nhất, vài người bỗng thấy có kẻ đang leo thang từ hông tàu lên boong.
Một tiếng thét vang lên như sấm:
- Chuyện quái quỷ gì thế này?
Cheng Li. Mặt cô ta đen sạm như mây dông, mắt sáng rực như tia chớp. Quá chăm chú vào sự kiện đang diễn ra, Connor đã không nhận ra sự vắng mặt của Cheng Li. Cô ta đã đi đâu?
Thuyền trưởng Wrathe lên tiếng:
- A, cô Li, mừng cô đã trở lại.
Chen lấn qua đám đông, Cheng Li la thét các cướp biển:
- Trở lại với công việc ngay. Tôi nói, trở lại làm việc.
Có những tiếng càu nhàu nổi lên, nhưng đám đông từ từ giải tán.
Đứng trước thuyền trưởng Wrathe, mặt Cheng Li vẫn còn đỏ gay vì giận dữ:
- Ông biết hai đứa con trai đó là ai không?
- Biết chứ, cô Li. Chúng là hai thằng ranh láo xược, mới một tiếng trước đã chĩa kiếm vào cậu Tempest và tôi. Nhờ tài trí và lòng dũng cảm của chàng trai này, nếu không chúng tôi đã bị chúng moi ruột rồi.
Cheng Li quay lại, hỏi Connor:
- Thật vậy sao?
Molucco Wrathe gầm lên như sấm:
- Đừng quay mặt lại tôi. Xin lỗi cô Li, nhưng tôi có hiểu lầm không đây? Cô nắm quyền chỉ huy Diablo à? Vì lần cuối cùng nhìn vào nhật ký tàu, tôi vẫn thấy tên thuyền trưởng Molucco Wrathe mà.
Connor sững sờ trước cơn phẫn nộ cùa thuyền trưởng Wrathe. Rõ ràng Cheng Li cũng vậy, vì khi lên tiếng lại, giọng cô dịu hơn:
- Xin lỗi thuyền trưởng. Tôi quá hấp tấp. Nhưng là vì ông, vì quyền lợi của tất cả chúng ta. Hai chàng trai đó là con thống đốc Acharo. Acharo luôn tỏ ra rộng lượng với cướp biển trong vùng nước cận kề đất của ông ta. Bất cứ chúng ta làm điều gì có hạ tới họ, chúng ta s4 phải lãnh hậu quá gấp trăm lần.
- Cô Li, tôi hoàn toàn hiểu điều này, và tôi không định làm gì tổn hại lâu dài đâ