Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hải Tặc Ma Cà Rồng - Tập 1: Quỹ Dữ Đại Dương

Hải Tặc Ma Cà Rồng - Tập 1: Quỹ Dữ Đại Dương

Tác giả: Justin Somper

Ngày cập nhật: 22:50 17/12/2015

Lượt xem: 1341611

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1611 lượt.

Như thế là đả đủ. Hãy sẵn sàng. Tin vào thuỷ triều.
Hãy sẵn sàng. Tin vào thuỷ triều. Cha định nói gì? Sao ông nói mơ hồ thế?
- Ý cha là sao? Con phải làm gì?
Nó chờ nghe lại tiếng ông. Có thật là cha không? Đúng là cha rồi. Ông nói gì không quan trọng, chỉ được nghe giọng nói dịu dàng thân thuộc của cha là đủ ấm lòng rồi. Làm soa nó có thể lầm được.Nhưng cố gắng hết sức để hồi giọng nói ấy quay lại, nó chỉ còn nghe tiếng ì ầm của đại dương, và tiếng hải âu trên đầu.
Sau cùng, quay lại, nó bước qua boong tàu. Đầu óc rối bời, nhưng lúc này nó có việc phải làm. Những sự kiện xảy ra hồi chiều đã làm nó bỏ bổn phận của một cướp biển.




Chương 19: Thuyền trưởng.

Grace chỉ mở hé cửa, để ngăn ánh sáng tràn vào phòng. Cố gắng hết sức để giảm đi sự khó chịu của Lorcan, cô lách qua cửa, rồi đóng lại ngay phía sau. Ra ngoài trời, sau thời gian dài tù túng trong phòng làm cô hơi choáng váng. Nhắm mắt, cô hít sâu làn không khí trong lành, dường như càng trong lành hơn vì mùi nước biển. Thậm chí, chưa mở mắt cô đã cảm thấy hơi nóng mặt trời trên mặt - lúc đầu nhè nhẹ vuốt ve như lông chim, rồi mạnh dần lên.
Nhìn từ trái sang phải, cô thấy boong tàu sơn đỏ hoàn toàn vắng vẻ như lời Lorcan đã nói. Cô bước tới lan can, nhìn ra chân trời. Thời tiết thật tuyệt. Biển êm đềm, mặt nước trong như pha lê đang nhảy múa cùng những tia sáng mặt trời phản chiếu.
Lúc đầu, tất cả như một hình ảnh kỳ diệu dành cho cô, nhưng rồi Grace chợt tỉnh. Biển cả có thể trầm mặc uy nghi trong ánh sáng ban mai, nhưng lần cuối cùng cô thấy, biển hoàn toàn khác hẳn. Mặt nước êm đềm vỗ về kia cũng chính là làn nước tàn bạo đập nát con thuyền của 2 chị em cô, ngấu nghiến kéo cô và Connor xuống đáy sâu của nó.
Thình lình lại cảm thấy choáng váng, cô quay mặt đi, dựa vào lan can. Khi mở mắt, cô nín thở. Cô đang đứng trước căn phòng kế bên phòng cô. Tim ngừng đập, cô tự hỏi: Đây có phải phòng thuyền trưởng không? Chắc chắn rồi. Vì hai phòng này cách biệt với những phòng khác. Nhìn cánh cửa gỗ nặng nề, thấy nó hé mở. Cô đứng chết lặng. Muốn được nói chuyện với thuyền trưởng từ lâu, bây giờ cô bỗng thấy mất tự tin. Biết đây không là con tàu bình thường, vậy thì thuyền trưởng phải là người như thế nào? Ma quỷ nào nằm sau khe cửa tối om kia.
- Không vào à?
Như những lần trước, tiếng nói chỉ thì thầm, nhưng rõ từng lời, như không từ trong phòng phát ra, mà từ trong chính đầu cô. Theo bản năng, cô bước tới, vượt qua ngưỡng cửa. Mắt cô thấy toàn một màu đen. Cánh cửa tự động khép lại phía sau.
- Chào mừng Grace, vào đi.
Lại là tiếng thì thầm. lại như những lời nói từ trong đầu cô. Nhưng dù chỉ là tiếng thì thầm, giọng rất oai nghiêm. Sự tương phản giữa ánh sáng ngoài trời với bóng tối trong phòng làm mắt cô nhất thời như bị loà, nhưng bước sâu vào phòng hơn, Grace bắt đầu nhìn xuyên được tấm mạng của bóng tối.
Chưa xác định được các góc phòng, nên khó mà đoán được kích cỡ nơi này. Nhưng giữa phòng, cô thấy một bàn gỗ tròn bóng lộn, rái rác những tấm hải đồ và một bộ dụng cụ đo lường hàng hải. Giữa bàn có một ngọn đèn dầu tù mù. Có vẻ như đó là nguồn sáng duy nhất trong phòng.
Đèn chỉ rọi sáng quanh bàn, nên những gì ngoài phạm vi đó vẫn chìm trong bóng tối. Nhìn xuống vùng sáng, Grace thấy một số dụng cụ hàng hải có vẻ quen thuộc, số còn lại đều mới và lạ lẫm. Dưới những dụng cụ đó là một tấm bản đồ được minh hoạ rất chi tiết. Cô lướt mắt, tìm một vùng duyên hải quen thuộc.
Grace nghe tiếng ông ta:
- Tới đây với ta đi.
- Ông ở đâu?
- Ngoài này, tất nhiên, còn nơi nào khác nữa.
Ánh sáng trong phòng chuyển động. Hai tấm rèm dày tách ra rồi nâng lên. Grace thấy mình đối diện với một khung cừa chớp, ánh sáng ban ngày được lọc qua đó.
Rồi cánh cửa tự mở và cô thấy một bóng đen đang đứng ngoài ban công, hai tay đeo găng nắm chặt một bánh lái lớn bằng gỗ.
- Xin cô đừng sợ hãi vì diện mạo của ta.
Ngập ngừng, Grace bước ra ngoài, tiến tới bánh lái, đứng bên ông ta.
Phía trên đôi găng, hai cánh tay ông ta khuất sau những nếp gấp của một áo choàng nhiều lớp sẫm màu, làm bằng da mỏng. Grace đưa mắt lên cổ ông,nơi áo choàng xoè thành một cái cổ xếp nếp như răng cưa, được thắt bằng một sợ dây nạm ngọc đen. Rồi liếc mắt nhìn mặt ông - đúng hơn, là nơi khuôn mặt. Vì nơi đó chỉ là một mặt nạ lưới. Cô không thể thấy gì sau lớp mặt nạ, nhưng nó vừa khít với khuôn mặt, nhô ra thụt vào theo khuôn hình của mắt và miệng. Rất hợp với một mặt nạ tử thần, nhưng không cứng ngắc tàn nhẫn, vì khi cô nhìn, mặt nạ có vết nhăn trên hai khoé miệng. Grace sững sờ nhận ta thuyền trưởng đang cười với cô

Chắc cô đã mong chờ một điều gì đó giống thế này.
Grace nín thinh.
"...người ta bảo thuyền trưởng luôn che mạng
Và đôi mắt ông chẳng nhìn ánh sáng bao giờ..."
Thật kỳ lạ khi nghe mấy câu ca đó bằng giọng thì thầm trầm ấm, vang dội của ông ta.
- Ta bỏ tấm mạng từ mấy năm trước, vì thấy mặt nạ này... thiết thực hơn.
Gáy thuyền trưởng gần như cạo nhẵn, nên G