XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hải Tặc Ma Cà Rồng - Tập 1: Quỹ Dữ Đại Dương

Hải Tặc Ma Cà Rồng - Tập 1: Quỹ Dữ Đại Dương

Tác giả: Justin Somper

Ngày cập nhật: 22:50 17/12/2015

Lượt xem: 1341617

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1617 lượt.

race có thể thấy da ông ta không nhợt nhạt như người chết, mà nâu sẫm. Mặt nạ được bược bằng 3 sợi dây da: hai sợi từ giữa gáy tới hai tai, sợi thứ 3 nối lên đỉnh đầu.
Grace hỏi:
- Nhưng vì sao... vì sao ông luôn phải che mặt?
Câu hỏi buột miệng theo bản năng. Ngay khoảnh khắc yên lặng sau đó, cô bắt đầu hối hận vì đã hỏi và lo sợ câu thì thầm trả lời.
- Mi nghĩ vì sao?
Rõ ràng câu trả lời đã nằm trong bài hát:
"Người ta bảo, thuyền trưởng luôn che mạng
Để làm mọi người bớt sợ
Khi thấy màu da tái xanh chết chóc
Và đôi mắt vô hồn của ông ta
Và những cái răng sắt như..."
- ... Nhưng da ông đâu có màu xanh chết chóc.
Thuyền trưởng gật đầu, nhè nhẹ quay bánh lái.
Grace nói một cách dũng cảm:
- Vậy thì, có lẽ tất cả những điều còn lại cũng không đúng sự thật.
Ông ta không trả lời, nhưng chờ đợi, chăm chăm nhìn cô.
Thình lình Grace cảm thấy đầu đau nhói. Đồng thời cô thoáng thấy hình ảnh da thịt bị xé, máu đỏ lòm trên lớp da đen. Một hình ảnh thật ghê sợ, nhưng chỉ thoáng qua, cô thấy mình lại đang nhìn mặt nạ của thuyền trưởng.
Sau lớp mặt nạ, quái vật này đã là ai? Có thể hắn đã không phải là con người. Có thể hắn chưa bao giờ là người.
Cảm giác đau nhói trở lại. Lần này mạnh mẽ hơn. Grace nhắm mắt phần để thư giãn, phần để khỏi phải chứng kiến hình ảnh khủng khiếp mới nhìn thấy. Nhưng mở hay nhắm mắt cô cũng không tránh khỏi. Một lần nữa lại là cảnh xé thịt và máu đỏ trên lớp da đen. Rồi biến mất ngay.
Đau đớn cũng biến mất theo hình ảnh đó, nhưng Grace như tê dại và hơi chóng mặt. Mở mắt, cô bối rối nhìn ánh nhìn không có mắt lạ lùng của thuyền trưởng.
Không có gì thay đổi. Nhưng lần này cô không thấy một quỷ dữ. Grace ngập ngừng hỏi:
- Ông che giấu một vết thương?
- Khá lắm, Grace. Cô đúng là một ngoại lệ như ta mong đợi. Trong khi những kẻ khác chỉ thấy cái mặt nạ, thì cô thấy xa hơn thế.
Một lần nữa, thuyền trưởng lại như đang cười với cô.
- Vậy là... sau cùng thì chúng ta đã gặp nhau.
Lời thì thầm không phải là không ấm áp, nhưng nó không giúp ngăn cơn thuỷ triều sợ hãi dâng lên trong Grace.
Không còn kìm hãm nổi câu hỏi luôn bỏng cháy trong lòng, Grace hỏi:
- Ông muốn gì ở tôi?
Câu trả lời khoan thai, từ tốn:
- Ta muốn gì ở cô? Grace, chính cô đã cố tìm ta, đúng không nào?
Đúng. Grace đã tự tới phòng này tìm ông ta. Cô muốn có những câu trả lời mà hình như Lorcan không có.
Thuyền trưởng bỗng nói:
- Chúng ta vào trong.
- Nhưng còn... bánh lái.
Thuyền trưởng đã vượt qua cô, đi vào phòng. Grace đứng lặng người ngoài ban công. Trước mặt cô, bánh lái đang tiếp tục quay - một chút sang trái, một chút sang phải - như thể hai bàn tay thuyền trưởng vẫn đang điều khiển.




Chương 20: Bến an toàn.

Grace theo thuyền trưởng trở lại phòng. Sau cô, cánh cửa chớp tự đóng và 2 tấm rèm đen khép lại với nhau.
Tiếng thì thầm của thuyền trưởng xoáy trong đầu cô:
- Điều gì làm cô nghĩ là tôi muốn gì ở cô?
Hai mắt tìm kiếm ông ta trong bóng tối, cô cân nhắc câu hỏi, rồi nói:
- Chỉ là một cảm giác. Ông đưa tấm gương cho Lorcan, để cho tôi thấy là Connor đang an toàn. Ông khoá tôi trong phòng và chỉ thị cho Lorcan bảo vệ tôi. Hoặc đó chỉ là anh ta nói.
- Học viên Furey đã nói sự thật.
Thuyền trưởng ngồi xuống bên bàn bản đồ. Grace nói tiếp:
- Do đó, với tôi, dường như có 2 khả năng. Hoặc ông đang bảo vệ tôi khỏi những nguy hiểm trên tàu này, hoặc ông có một mục đích khác dành cho tôi. Có thể cả 2.
Nhìn thẳng mặt nạ, cô ước sao có thể nhìn thấy 2 mắt ông ta. Thuyền trưởng gật đầu:
- Lại đây, ngồi với tôi, nếu cô muốn.
Nhìn từ mặt nạ xuống tấm áo choàng, cô làm theo đề nghị của thuyền trưởng.Bây giờ, nhìn gần hơn, cô thấy nó không bằng da như lúc đầu cô tưởng. Chất liệu nhẹ hơn và ánh đèn rọi sáng những đường gân mỏng chạy suốt tấm áo. Những đường gân như thấm đẫm ánh sáng, làm cái áo choàng rực lên. Cô muốn rờ thử, để xem cảm giác ra sao, nhưng không dám.
- Grace, giả dụ là cô đúng. Vậy thì tôi đang bảo vệ cô khỏi nguy hiểm gì? Và cô cho rằng mục đích gì tôi cần ở cô?
Với một vị thuyền trưởng như thế này, chẳng trách những lời nói của Lorcan đều bí hiểm như đánh đố. Rõ ràng đây là cung cách của con tàu này. Không sao, cô sẽ không làm thuyền trưởng mất vui, mà sẽ cùng tham gia trò chơi của ông ta:
- Tôi biết ông là ai. Không biết còn bao nhiêu ma-cà-rồng nữa trên tàu, nhưng tôi đoán là một số đông. Mà… ma-cà-rồng thì cần máu, đúng không?
Thuyền trưởng gật đầu:
- Trong nhiều trường hợp, đúng, họ cần.
Một chi tiết thú vị. “Trong nhiều trường hợp” là sao?
- Grace, cô nghĩ là chúng tôi quan tâm tới máu của cô sao?
Còn khả năng nào thật hơn nữa. Cho dù Lorcan tỏ ra ân cần, mặc dù thuyền trưởng tỏ ra thận trọng từng lời nói. Nhưng đây là tàu ma-cà-rồng. Với họ, cô chỉ là nguồn cung cấp máu tươi. Chỉ nghĩ đến điều đó, Grace đả rùng mình.
- Sự thật là, là… thuỷ thủ đoàn đã được đáp ứng đầy đủ… trong khâu đó. Nếu