XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hải Tặc Ma Cà Rồng - Tập 1: Quỹ Dữ Đại Dương

Hải Tặc Ma Cà Rồng - Tập 1: Quỹ Dữ Đại Dương

Tác giả: Justin Somper

Ngày cập nhật: 22:50 17/12/2015

Lượt xem: 1341610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1610 lượt.

u. Chúng tôi chỉ làm chúng sợ, rồi thả cho chúng đi... mặc dù thuỷ thủ đoàn kêu gào đòi hỏi máu chúng. Lạ thật, hình như thuỷ thủ đoàn của tôi có vẻ không đồng ý với việc thuyền trưởng của họ bị tấn công ngay trong phòng riêng của mình.
Cheng Li mở miệng định nói nhưng thuyền trưởng vẫn tiếp tục:
- Và... rõ ràng vấn đề an ninh của chúng ta phải được bàn tới, đúng không cô Li? Hình như tôi nhớ là khi cô soạn thảo cuốn sách chán ngắt về an ninh trên tàu, thì trách nhiệm đã thuộc về cô.
Một lần nữa, Cheng Li vừa mở miệng đã bị thuyền trưởng cắt ngang, thô bạo như thê ông lia một đương gươm qua lời lẽ của cô. Ông ta dang tay về Connor nói:
- Nhờ cậu bé này, chỉ một mình cậu bé này, mà tôi còn sống và đứng trước cô. Trong khi cô nhâm nhi trà bánh và huyên thuyên trò truyện trong học viện hải tặc, thì chàng trai này liều mạng cứu tôi. Đó mới là một hải tặc. Tôi tin là cha cô cũng sẽ đồng ý với tôi. Bây giờ cô hãy đợi cho đến khi hai tên kia nếm mùi chóng mặt thêm chút nữa, rồi cho chúng về, kèm theo lời cảnh báo gửi thống đốc Acharo và bất cứ kẻ nào muốn làm người hùng dọc vùng vịnh này: "Tấn công thuyền trưởng Molucco Wrathe và thuỷ thủ đoàn của ông, sẽ phải trả giá bằng địa ngục."
Cheng Li im lặng. Rõ ràng đây không là lúc để nói lại Molucco Wrathe. Cô ta gật đầu thật thấp, rồi quay đi.
Khi tiếng chân Cheng Li đã xa, thuyền trưởng quay lại, nháy mắt với Connor.
- Ta chờ đơi để nói những điều này từ lâu rồi. Cảm thấy như vừa uống một liều thuốc xổ vậy, đúng thế đó, chàng trai.
Connor không ngăn được nụ cười. Ông tiếp:
- Vì sự dũng cảm, vì bản năng nhạy bén, gây giờ cậu phải cho biết muốn được thưởng gì. Dù ước ao gì, cậu cũng sẽ có.
Connor không ước gì hơn là tìm Grace. Nó cần có cách lần theo dấu con tàu hải-tặc-ma-cà-rồng, hơn là chỉ hy vọng và chờ đợi. Trước đây, thuyền trưởng đã không nghe nó một cách nghiêm túc, nhưng có lẽ bây giờ ông sẽ nghe. Đây là một canh bạc. Nó không muốn thuyền trưởng nổi trận lôi đình như đối với Cheng Li.
- Nào, nói đi chứ. Ước ao điều gì nhất?
Tim bắt đầu đập mạnh, sợ nhưng nó phải thử thêm lần nữa.
- Thưa thuyền trưởng, tôi cần ông giúp tìm kiếm chị tôi.
Thuyền trưởng nhăn mặt:
- Chị cậu? Nhưng, con trai, không thể tìm thấy chị cậu được. Ước chi ta có thể... ôi, thật lòng ta ước là có thể, nhưng than ôi...
Nhất quyết không để vuột mất cơ hội này, Connor vội nói:
- Tôi biết ông không tin là có một tàu hải-tặc-ma-cà-rồng, nhưng cho dù là không có, thưa thuyền trưởng, tôi cảm thấy chị ấy còn sống. Chúng tôi sinh đôi, nên rất gắn bó. Tôi không thể giải thích cảm giác của mình, nhưng tôi biết là chị ấy còn sống...
Thuyền trưởng Wrathe buồn rầu nhìn nó:
- Tempest, cậu chắc chắn là mình cảm thấy điều đó, hay chỉ là cậu mong như thế?
Giọng thuyền trưởng thật dịu dàng làm Connor đột ngột ngừng lại. Thình lình tất cả hào hứng và xác quyết cạn kiệt dần. Suốt những ngày sống trên tàu cướp biển này, nó đã bám lấy niềm tin là Grace còn sống... và bằng cách nào đó sẽ tìm được chị. Nhưng nếu Grace không còn nữa? Nếu chị nó đã thật sự chết đuối trong đêm đầu tiên đó? Có lẽ nó đã bị ảo giác về con tàu với những cánh buồm như cánh chim lạ lùng - một cảnh tượng dường như rất rõ ràng. Có lẽ đã đến lúc đành chấp nhận Grace không còn trở lại nữa, và nó phải tiếp tục sống. Sống đời cướp biển.
- Connor, ta rất tiếc. Thật tình rất tiếc. Nếu cậu muốn, ta có thể mở cuộc tìm hiểu về con tàu hải-tặc-ma-cà-rồng này. Nhưng nếu bảo là ta hy vọng vào chuyện đó là ta nói dối. Mà ta thì không nói dối bạn bè, anh em.
Connor gật, cố cầm nước mắt. Thế là hết. Nó bơ vơ một mình. Cha và Grace đã mất. Nó là một đứa mồ côi. Một cướp biển mồ côi. Một ý nghĩ chợt loé lên trong nó:
- Thuyền trưởng Wrathe, tôi sẽ nói muốn được thưởng gì. Tôi muốn được học kiếm thuật.
Molucco Wrathe cười rạng rỡ:
- Hay lắm, con trai, hay lắm! Ta cảm thấy máu cướp biển trong cậu từ khi mới đặt mắt vào cậu, và mới đây trong phòng kia. Học kiếm thuật! Với một guấn luyện viên tuyệt nhất của chúng ta - Cate Dao Quắm. Ta sẽ báo cho cô ta ngay bây giờ.
Cười hớn hở, thuyền trưởng sải bước đi ngay.
Connor tiến tới lan can, nhìn ra chân trời phía xa. Dường như chân trời kéo dài đến vô tận. Nó thì thầm:
- Con đang làm điều này vì cha, vì chị Grace. Con sẽ làm cả 2 hãnh diện vì con. Con sẽ là một hải tặc tài ba nhất trên biển cả. Và con sẽ không bao giờ quên cha và chị.
Đứng đó, cố gắng trong tuyệt vọng nói lời vĩnh biệt, nó cảm thấy sự hiện diện của Grace mạnh hơn bao giờ hết. Rồi một điều kỳ lạ xảy ra. Trong đầu nó, vang lên một giọng nói. Giống như giọng cha:
- Connor, đừng để chị con đi. Không phải lúc này. Không phải lúc chị con cần con nhất.
Connor nói như cha đang đứng kế bên:
- Nhưng khó quá. con không biết phải làm sao để giúp Grace. Không biết phải làm gì, tìm chị ấy bằng cách nào đây.
Mắt ướt nhoè. nó tức giận chớp mắt để nước mắt trôi đi. Rồi nó lại nghe giọng nói, rõ ràng hơn trước:
- Hãy sẵn sàng, Connor.