Tác giả: Justin Somper
Ngày cập nhật: 22:50 17/12/2015
Lượt xem: 1341620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1620 lượt.
cô chọn ở lại cùng chúng tôi lâu hơn một chút, cô sẽ hiểu tôi nói gì. Theo tôi, cô sẽ thấy mọi chuyện… rất sáng tỏ.
Nếu cô chọn. Một cách diễn đạt thú vị. Mình có quyền chọn lựa sao?
- Cô đã biết những gì về con tàu này?
- Rất ít. Tôi muốn ra ngoài, nhưng Lorcan không cho.
- Có lẽ cậu ta đã bảo vệ cô hơi quá, nhưng Lorcan thật tình lo lắng cho cô.
- Vậy là tôi đang gặp nguy hiểm?
- Một kẻ mới tới chắc chắn gây ra nhiều chú ý.
Không biết chính xác ý ông ta, nhưng có điều gì trong giọng nói làm cô kiềm lại những câu định hỏi.
- Cô hay thắc mắc, đúng không? Đáng lẽ tôi phải đoán trước điều đó.Một đứa trẻ thông minh như cô không bao giờ bằng lòng với chuyện bị nhốt trong phòng… một mình.
Không bớt căng thẳng với những lời khen đó, nhưng Grace gật đầu. Quá đúng. Cô không muốn bị nhốt lại trong đó chút nào. Cô muốn khám phá con tàu.
- Chẳng có lý do nào xác đáng để cô không thể ra khỏi phòng, nhưng… sẽ an toàn hơn, đừng lên boong sau khi cô Flotsam nổi hồi Chuông Báo Đêm xuống.
- Vì sao? Lúc đó có gì xảy ra?
- Đó là lúc mọi sinh hoạt trên tàu bắt đầu. Thuỷ thủ đoàn có nhiều công việc phải làm. Họ chỉ có thể làm việc trong đêm tối. Không được để họ phân tâm khỏi công việc.
- Thuyền trưởng, thỉnh thoảng tôi thấy có người ở ngoài, nhưng tôi thấy họ rất lặng lẽ…
Thuyền trưởng mỉm cười:
- Cô vẫn nhìn qua ô cửa, đúng không? Một lần nữa, đáng lẽ tôi phải nghĩ đến chuyện này. Nhưng, Grace, cô cũng đã ngủ rất nhiều, và… ngủ rất say.
- Vì món ăn. Tôi biết trong món ăn có gì đó. Ông đã cho thuốc ngủ vào đó?
- Không. Ít ra là không theo cách hiểu thông thường. Phức tạp lắm.
- Có phải ông đã đưa đồ ăn tới phòng tôi? Còn những cây nến… ông đã làm chúng sáng lại?
- Quá nhiều câu hỏi. Không việc gì phải hấp tấp muốn biết tất cả, phải không con gái? Còn nhiều thời gian mà. Luôn luôn có thời gian.
- Vậy là, tôi có thể đi loanh quanh trên boong một mình suốt cả ngày, trongkhi tất cả thuỷ thủ đoàn – trừ ông – đều đang ngủ. Nhưng ngay khi họ thức dậy, tôi phải chạy tọt vào phòng như một con chuột nhắt?
- Tuyệt lắm. Cô quả là một đứa trẻ can đảm. Chung quanh toàn những người như tôi không làm cô sợ sao?
- Cha tôi thường ru chị em tôi bằng bài ca đi biển. Ông bảo, không gì làm chúng ta sợ khủng khiếp hơn hải-tặc-ma-cà-rồng. Nhưng bây giờ, sau tất cả những gì tôi được biết trong mấy ngày qua, thậm chí cả ông cũng không quá đáng sợ.
- Kể cả cái mặt nạ và áo choàng này của tôi? Kể cả cô nghĩ là tôi muốn máu cô?
- Ôn muốn tôi phải sợ sao?
- Không đâu, Grace. Cô là khách trên tàu tôi. Tôi muốn cô thoải mái như ở nhà mình.
Grace không nén nổi nụ cười:
- Nhà? Đây là nhà sao?
- Con tàu nảy đã rong ruổi một thời gian rất dài. Nó là nơi lánh nạn, là bến đỗ an toàn… cho những người đứng ngoài lề, cho những kẻ bị áp bức, bị lôi kéo tới tận cùng thế giới.
Thuyền trưởng ngừng lại, đủ để Grace suy ngẫm lời nói của ông, rồi tiếp:
- Grace, tôi nghĩ cô là một người luôn đứng ngoài lề, chưa bao giờ thích hợp làm một người trong cuộc. Đúng vậy không? Connor cũng thế.
Grace giật mình. Không chỉ vì ông ta nhắc tới Connor. Dường như thuyền trưởng biết quá nhiều về 2 chị em. Đúng thế - hai đứa trẻ sinh đôi nhà Tempest luôn là 2 kẻ đứng bên lề. Nhưng vì sao ông ta biết? Ông ta đã theo dõi 2 chị em? Nếu vậy thì từ đâu? Và bao lâu rồi? Hình như ông ta biết hầu hết những ý nghĩ riêng tư của chúng. Hay đây chỉ là một trò tiểu xảo? Đầu cô đau nhức trước mọi khả năng có thể có. Sau cùng, cô nói:
- Tôi ước sao Connor có mặt tại đây bây giờ.
- Cậu ta sẽ sớm ở bên chúng ta. Cô thích món quà của tôi không?
- Hình ảnh nó trong gương? Vâng, tôi rất thích. Nó làm tôi bối rối, nhưng thật tuyệt vời được nhìn thấy em tôi.
- Con gái, con sẽ gặp lại nói, gặp thật sự.
- Thuyền trưởng, nó đang ở đâu? Trên một tàu cướp biển? Gần không? Bao giờ tôi gặp nó?
- A, lại quá nhiều câu hỏi rồi. Grace, em cô an toàn. Connor được đối xử rất tốt, như cô vậy. Cô làm cha cô rất vinh dự.
- Cha tôi? Ông biết cha tôi?
Im lặng một lúc lâu.
- Con gái, e rằng ta mệt rồi. Chúng ta sẽ lại nói chuyện với nhau. Nhưng bây giờ ta cần được nghỉ.
Đứng dậy, ông tiến lại ghế bập bên trước lò sưởi. trước đây cô không thấy, có lẽ vì lửa gần tàn. Ngồi xuống, thuyền trưởng xất vạt áo choàng lên hai bên tay ghế. Nghiên đầu tới trước, ông nói:
- Grace, rất vui là sau cùng thì tôi cũng đã gặp cô.
Cô biết đó là một lời tiễn khách.
Chương 21: Kiếm thuật.
Kể từ khi lên tàu Diablo, lần đầu tiên Connor ngủ rất ngon. Tiếng nói của cha làm nó bình tĩnh lại. Bằng cách nào đó, tiếng nói đã làm nó bỏ qua những dằn vặt đau khổ triền miên: tin gì và làm gì. Hãy sẵn sàng. Tin vào thuỷ triều. Nó lẩm bẩm suốt mấy lời đó khi lơ mơ chìm vào giấc ngủ. Những người khác nghĩ gì không thành vấn đề. Grace vẫn còn sống. Cảm giác của nó luôn luôn đúng.
- Ê bồ, đậy đi!
Connor mở choàng mắt. Bart đã thay quần áo, cạo râu, hớn hở cười nói.