pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hải Tặc Ma Cà Rồng - Tập 1: Quỹ Dữ Đại Dương

Hải Tặc Ma Cà Rồng - Tập 1: Quỹ Dữ Đại Dương

Tác giả: Justin Somper

Ngày cập nhật: 22:50 17/12/2015

Lượt xem: 1341621

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1621 lượt.

/>- Khi ông chết, họ đem thanh kiếm này đến cho tôi. Tôi giữ để nhớ...
- Có một vật để nhớ về ông là một điều may mắn. Ước gì tôi cũng có một thứ gì của cha mình.
- Cậu hiểu lầm rồi. Tôi không đeo thanh kiếm cong này để nhớ cha tôi.Tôi đeo nó để nhớ rằng: dù tài giỏi đến đâu, dù tên tuổi lừng lẫy đến thế nào, chỉ một nhát đâm bằng thanh kiếm của một kẻ xa lạ thì tất cả cũng đều kết thúc. Cha tôi, với tất cả danh tiếng lẫy lừng, đã bị giết như một tên trộm tầm thường. Đó là sự thật đáng thương của Chang Ko Li vĩ đại.
Nói xong, cô rời tay khỏi thanh kiếm cổ. Connor có thể thấy là Cheng Li đang đau khổ, nhưng mặt cô vẫn lạnh lùng, xa vắng khi nói tiếp:
- Trở lại công việc lau chùi của cậu thì tốt hơn. Còn sót một chỗ kìa.




Chương 22: Bánh mì và súp.

Ra khỏi phòng thuyền trưởng, đầu óc Grace rối bời những ý nghĩ về Connor. Nó đang ở đâu? Bao giờ mớ có thể gặp lại? Bước qua cửa, cô thấy mình không trở lại boong tàu, nhưng là vào một hành lang, hai bên có những cánh cửa phòng đóng kín.
Grace nhận ra, phòng thuyền trưởng có hai cửa. Cô không dám trở lại phòng ông, để qua cửa kia. Vả lại, chắc hành lang này phải có lối ra ngoài boong.
Đúng vậy, khi cô tới cuối hành lang, cửa bên trái mở ra boong tàu bên ngoài. Tay phải cô là một cầu thang đi thẳng xuống một khoảng sâu tăm tối. Cô có thể theo hướng trái, trở lại phòng an toàn hoặc ra ngoài boong hoang vắng đầy ánh mặt trời.
Nhưng cầu thang như mời gọi. Thuyền trưởng không cấm cô khám phá con tàu, mà chỉ yêu cầu cô trở lại phòng ngay khi có tiếng Chuông Báo Đêm xuống. Trời còn sớm. Cô có đủ thời gian rảo nhanh một vòng dưới boong, để biết nhiều hơn về con tàu này, trong khi cư dân của nó còn đang ngủ.
Cầu thang dẫn xuống một hành lang khác, lờ mờ ánh đèn, chỉ đủ soi tỏ những cửa phòng hai bên. Rất may, một tấm thảm - dù đã rách bươm - trải dài dọc ván sàn, làm giảm tiếng những bước chân tò mò của cô.
Im ắng đến kỳ quái, hay chỉ kỳ quái với Grace khi cô tưởng tượng đến những con người - những sinh vật- đang ở trong các căn phòng quanh cô. Hành lang dài hun hút, làm cô định quay đầu, rút ngắn cuộc khám phá. Không, ngừng lại là ngớ ngẩn. Grace tự nhủ. Mình đã chẳng từng gặp hai ma cà rồng rồi sao? Dù không muốn nghĩ đến họ như thế, nhưng thuyền trưởng và Lorcan đúng là ma-cà-rồng. Họ có là quỷ dữ đâu? Trông Lorcan chẳng giống một con quỷ chút nào, trừ một lần mặt anh bỗng trở nên khắc nghiệt, nhưng chỉ một thoáng thôi, có thể chỉ là một ảo giác do ánh sáng.
Còn thuyền trưởng - tất nhiên mặt nạ và áo choàng của ông ta trông gớm guốc, và phải mất một thời gian mới làm quen được với tiếng thì thầm kỳ lạ của ông - tuy nhiên lời nói của ọng đã chỉ biểu lộ mong muốn bảo vệ cô. Và qua hình ảnh ảo của Connor, ông đã cho cô một niềm hy vọng.
Cả hai ma-cà-rồng cô gặp đều tỏ ra ân cần, dè dặt. Sao toàn thể thuỷ thủ đoan còn lại có thể khác hơn, nguy hiểm hơn được? Tuy nhiên cả thuyền trưởng và Lorcan dường như đều không thích cô gặp gỡ những kẻ khác. Vì vậy, cô cần phải thận trọng.
Đi dọc hành lang, Grace đếm từng cánh cửa, để đoán số lượng thuỷ thủ đoàn. Tới 20, cô ngừng đếm. Nếu mỗi phòng có 2 ma-cà-rồng, đã là 40 rồi. Nếu 4 trong 1 phòng, sẽ là 80. Thậm chí mỗi phòng chỉ 1 ma-cà-rồng, cũng sẽ là... Cô không dám nghĩ tiếp.
Rùng mình, Grace thận trọng tiếp tục bước giữa thảm. Cô nhớ đến ngày còn nhỏ, ảnh hưởng mấy cuốn phim và truyện, hàng tháng trời cô đã không dám bước lên những kẽ nứt hè phố, vì sợ ngã xuống hang hổ báo hay sư tử.
Cuối hành lang lại có một cầu thang. Grace ngập ngừng, nhưng đã đi quá xa, cô không thể ngăn mình bước xuống để xem cầu thang dẫn tới đâu.
Cầu thang dẫn vào một hành lang khác, tương ự nhưng hơi hẹp và treo ít đèn hơn hành lang trước. Đây là nơi ở của nhiều ma-cà-rồng hơn? Rất có thể. tiếp tục bước và đếm thêm 30 cửa, cô ngừng lại.
Một lần nữa, Grace tự nhắc nhở lời hứa bảo vệ cô của Lorcan và thuyền trưởng. Lời cam kết của thuyền trưởng vang vang trong đầu cô.
Chúng tôi không quan tâm tới máu của cô. Chúng tôi có những cách khác đáp ứng như cầu của thuỷ thủ đoàn.
Ông ta nói thế là có ý gì? Vừa tự hỏi, Grace vừa lo ngại bị trượt chân xuống một khoang chưa những thùng đầy máu - một đường xoáy ốc quái lạ trên một hầm rượu. Ý nghĩ đó làm cô run rẩy. Có lẽ trở về phòng lúc này là tốt nhất. Quay lại, cô trở về đường cũ.
Ngay lúc đó có tiếng mở cửa. Grace đứng chết lặng. Cánh cửa nào? Dựa sát tường, cô nhìn xuôi ngược, chờ xem vạch sáng rọi ra từ đâu.
Grace nín thở khi một người lảo đảo bước ra từ căn phòng cách cô mấy cánh cửa. Nếu rẽ trái, người đó sẽ phát hiện ra cô ngay. Không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng chắc chắn sẽ không là một kinh nghiệm vui vẻ... cho cô.
Người đó có vẻ choáng váng, loạng choạng một chút trước cánh cửa để ngỏ. Grace giật mình nhận ra, đó là ông già khốn khổ cô đã nhìn thấy qua ô cửa sổ, người đã chạy thoát khỏi đòi hỏi của Sidorio.
Cô có nên tới gần ông ta không? Cô lo mình có thể làm ông ta hoảng sợ. Hơn nữa, nếu không