Những Hồi Ức Về Sherlock Holmes
Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342552
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2552 lượt.
br/>“Cho nên cô cũng đừng trách Đặng Tiêu nó quá si mê Diệc Tuệ.” Ông Đặng thở dài. “Không riêng gì nhà họ Đặng chúng tôi, mọi gia đình Khách gia xưa nay đều rất coi trong sự chung thủy. Tôi và nhà tôi chung sống 38 năm mà tình cảm vẫn sâu nặng. Ông Quảng – phụ thân cô Quảng Diệc Tuệ - và bà ấy cũng suốt đời gắn bó, cho đến khi bà ấy quá đau lòng về Diệc Tuệ nên qua đời. Hiện giờ hễ nhắc đến, ông ấy lại buồn bã rơi lệ. Nói hơi khó nghe một chút, thời nay, nếu người khác ở địa vị như hai chúng tôi thì đã làm bừa từ lâu. Nhưng chúng tôi vẫn giữ nếp nhà, một bà vợ và hai con. Đặng Tiêu từ nhỏ luôn là người hết lòng. Cho nên khi sắp thi đại học nó đăng ký nguyện vọng vào các trường giống hệt như Diệc Tuệ, hoặc ít ra là trường ở cùng một thành phố. Nó chỉ lo bốn năm đại học hai đứa xa cách thì sẽ nhạt phai tình cảm. Nó đã được toại nguyện, hai đứa đều thi đỗ đại học Giang Kinh, không cùng khoa nhưng cùng trường, thật hoàn mỹ. Nào ngờ...”
Nhân viên bưng trà đến, ông Đặng Kỳ Xương đang xúc động, nên lúc cầm chén lên, nước trà sánh ra bỏng tay và rớt vào cả vạt áo. Phàn Uyên vội lấy khăn giấy thấm cho ông.
“Lâu nay người ta hay chế nhạo những ai vẫn tin vào thần thánh ma quỷ, còn tôi thì cho rằng Quảng Diệc Tuệ lúc đầu đã bị ma xui quỷ khiến nên mới thích gã Tần Hoài không xu dính túi ấy!” Nước trà lại bị sánh ra, chẳng khác gì thêm dầu vào lửa, giọng ông Quảng phan nét phẫn uất. Na Lan nhận ra cách gọi Quảng Diệc Tuệ của ông có nét xa cách, đủ thấy việc cô ta thay lòng đổi dạ đã gây ra tổn thương cho ông.
Na Lan định nói không xu dính túi đâu phải là tội lỗi, nhưng tháy các nếp nhăn trên mặt ông Đặng giật giật đầy phẫn nộ, thì cô nén lại.
“Đặng Tiêu không tỏ ra yếu đuối, khi Quảng Diệc Tuệ tuyên bố chia tay, nó nhỏ nhẹ xin cô ta hãy nghĩ lại. Nhưng ngay lời cha mình cô ta còn không thèm nghe nữa là, anh chàng này nài nỉ sao được? Hai năm sau khi tốt nghiệp đại học, Đặng Tiêu trông thật tội nghiệp, nó suy sụp, chán chường, không thiết làm việc gì hết; thậm chí bác sĩ nói nó bị chứng trầm cảm.”
Na Lan bùi ngùi cúi đầu. Tình cảm là thứ vừa đáng yêu lại vừa đáng ghét. Cô nghĩ đến Cốc Y Dương, anh ta biến đi sao mà “hồn nhiên”, không để lại chút tốt đẹp cũng không gửi về một mẩu tin nhắn. Anh yên tâm, không đời nào tôi lại giống như Đặng Tiêu nài nỉ anh nghĩ lại đâu!
Nhưng cô chợt nghĩ khác. Anh chàng Đặng Tiêu si tình, thất tình đến nỗi mắc bệnh trầm cảm, điều này biết đâu lại là động cơ để anh ta gây án? Diệc Tuệ mất tích liệu có liên quan gì đến anh ta không? Nhiều khi khó mà xác định được ranh giới giữa si tình và ham muốn chiếm hữu. Liệu Đặng Tiêu có bắt cóc Diệc Tuệ đưa đi không? “Ta không có được trái tim nàng thì ta phải chiếm được thân thể nàng”. Thậm chí sẽ sát hại, vì “không ăn được thì đạp đổ”, đã có không ít vụ giết người vì tình bắt nguồn từ điều này.
Ông Đặng Kỳ Xương nhấp ngụm trà, rồi nói: “Khi đó, nhà tôi và chị gái nó đều khuyên nhủ nó hãy từ bỏ cái vòng kim cô của Quảng Diệc Tuệ. Chí ít cũng có thể nghĩ thế này: cánh văn sĩ, có mấy ai đáng tin? Tần Hoài là gã trăng hoa, Quảng Diệc Tuệ nhất thời mù quáng. Nó thông minh và cao ngạo, sẽ có ngày nó tỉnh ngộ ra, lúc đó con hay quyết định có nên cứu vãn và chấp nhận nó nữa không. Như thế xem ra có vẻ ổn, nhưng ai ngờ ba năm trước con ấy bỗng dưng mất tích, chuyện đó chẳng khác gì giọt nước làm tràn ly đối với Đặng Tiêu con trai tôi...”
Na Lan hơi hoảng: “Anh ấy làm sao ạ?”
“Có một thời gian nó hóa điên, tính khó rất thất thường, tôi có cảm giác là thế. Nó khóc nó cười không ra một quy luật nào, nó mê mải xem ngắm các món quà, đồng hồ đeo tay, mũ đánh bóng chày... mà Quảng Diệc Tuệ tặng hồi trước, nó ngồi nghệt ra vài giờ liền. Chị gái dẫn nó đi Quảng Châu, Thâm Quyến, Giang Kinh khám bệnh, đều không có kết luận. Nó lúc thì bình thường, lúc thì giở chứng... suốt một năm rồi mới dần bình phục, đương nhiên cũng chỉ là tương đối bình phục mà thôi.”
Ông Đặng lại thở dài rồi im lặng hồi lâu, ông rơm rớm nước mắt. Na Lan cũng im lặng, cô rất thông cảm với Đặng Tiêu nhưng vẫn nghĩ đến hàng trăm chứ “nếu”. Nếu Diệc TIệ mất tích là do Đặng Tiêu, thì tại sao anh ta lại có những biểu hiện kia? Diễn kịch cho mọi người xem nhằm không bị nghi ngờ hay sao? Nếu anh ta ra tay sát hại Diệc Tuệ thật, thì đó là do lo sợ và hối hận nhưng lại không dám thể hiện ra, và muốn hành xác mình để sám hối tội lỗi, phải thế không? Xét về mặt tâm lý học thì đều có vẻ hợp lý.
Nhưng, dù là chuyện gia tâm lý học tầm cỡ thì cũng phải tiếp xúc với bệnh nhân rồi mới phán đoán chính xác được, miêu tả của người thứ ba e lẽ làm lệch lạc và thành kiến.
“Anh ấy đang ở đâu?” Na Lan đột nhiên hỏi.
“...”Ông Đặng Kỳ Xương không hiểu Na Lan hỏi gì.
“Đặng Tiêu con trai ông... hiện đang ở đâu ạ?”
Na Lan bỗng cảm thấy độ tin cậy của những lời ông ta nói vừa tụt xuống số 0. “Ông không biết hay sao?”
“Đúng là tôi không biết... tôi không biết chính xác. Hai năm nay tính khí nó không ổn định, tôi cho rằng cách tốt nhất để thoát khỏi nỗi ám ảnh ki