Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồ Tuyệt Mệnh

Hồ Tuyệt Mệnh

Tác giả: Quỷ Cổ Nữ

Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015

Lượt xem: 1342770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2770 lượt.

a là dồn tâm huyết cho sự nghiệp. Cho nên tôi rất hy vọng dần dà nó sẽ giúp tôi điều hành công ty. Mấy năm qua thị trường địa ốc bùng nổ, vật liệu xây dựng cũng bùng nổ, nhưng cạnh tranh ngày càng khốc liệt, nếu không có người tài đắc lực thì có thể phá sản bất cứ lúc nào.”
Nhưng, một anh chàng tinh thần không mấy ổn định thì có thể gọi là người tài đắc lực được không?
Có vẻ như ông Phàn Uyên đoán ra mối nghi ngờ của Na Lan, bèn nói: “Cậu Tiêu học ngành quản lý công thương nghiệp, học giỏi đã đành, sau khi tốt nghiệp thì đi làm hai năm, thành tích rất nổi trội. Tôi không nói quá lời: năng lực của cậu ấy thừa sức để thúc đẩy tập đoàn Đặng Thị vươn xa hơn nữa.”
Na Lan hỏi: “Chắc anh ấy không muốn làm?”
“Nó nói nó cần thời gian, muốn sống cuộc sống phẳng lặng, nó không có tâm trạng nào để làm.” Ông Đặng nói. “Cho nên cô có thể hình dung ta, vì thế mà chúng tôi trở nên xa cách, hoặc nói là căng thẳng cũng đúng. Tôi chiều chuộng nó đâm quen, nó không nghe lời thì tôi cũng chỉ không tính đến đoạn tuyệt quan hệ cha con, đành mặc kệ nó vậy. Nó nói mình đang thư giãn cho nhẹ nhóm, đi vân du bốn phương, cứ mươi mười lăm hôm nó lại gọi điện về cho mẹ, lần vừa rồi là từ Điến Trì – Vân Nam, lần trước nữa là từ Hàng Châu - Chiết Giang. Cho nên lúc này nó đang ở đâu thì tôi chịu. Tất nhiên là có lẽ ngày mai nó lại gọi điện về, thì chúng tôi ít ra cũng biết nó đang ở đâu.”
Điều Na Lan muốn biết là Đặng Tiêu đang làm gì?
Tại sao ông Đặng lại kể với mình những điều này?
“Cảm ơn ông đã cho tôi biết những chuyện riêng tư của nhà ta, chứng tỏ ông tin cậy tôi. Tôi xin hứa sẽ giữ kín.”
“Lúc đầu chú Phàn Uyên nói vừa gặp cô đã biết cô là con người thành thực đáng tin. Chú Uyên chỉ là thư ký của tôi, nhưng là một trong những người tôi tôn trọng nhất.” Ông Đặng nhìn sang Phàn Uyên gật đầu ra hiệu.
“Dạ! Bác Uyên là người hiểu biết, giao tiếp khôn khéo, tôi rất khâm phục.”
“Gần đây, chúng tôi cũng mới biết về ngôi mộ của Quảng Diệc Tuệ. Đúng ra là có một người hiếu sự phát hiện ra tấm bia mộ kỳ lạ, rồi nói với chúng tôi. Tôi cho rằng cô cũng như chúng tôi, chắc chắn có nhiều nghi vấn.” Phàn Uyên nói.
Na Lan gật đầu: “Đúng, có nhiều sự việc không rõ ràng. Cảnh sát chưa khép lại, chưa nhận định là đã chết, sao lại lập bia kỷ niệm? Chỉ có một khả năng là nhà họ Quảng biết đích xác con gái mình đã chết.”
“Cảnh sát còn không biết thì họ biết thế nào được? Và nếu họ đã biết, thì lẽ nòa họ lại không cho chúng tôi biết, vì xưa nay hai nhà rất thân nhau.” Phàn Uyên nói.
“Nhưng, chưa biết con gái mình sống chết thế nào mà cứ lập bia, họ không cảm thấy là gở ư?” Na Lan không mê tín, nhưng cô cho rằng bậc cha mẹ coi người con mất tích như đã chết rồi, thì về tình về lý hay mê tín đều là không đúng.
“Chúng tôi không thể hỏi nhà họ Quảng, chỉ biết họ âm thầm lập bia mộ này, rõ ràng là có ý giấu mọi người.”
“Tôi thấy khó hiểu: cứ cho là ông gần đây mới biết về tấm bia, tại sao ông lại hẹn Ninh Vũ Hân đến?”
Phàn Uyên nói: “Chúng tôi không hẹn, mà là cô ấy chủ động đến tìm.”
Na Lan từ biệt ông Đặng Kỳ Xương, trở về khách sạn, cứ để nguyên quần áo rồi lăn ra ngủ; đêm qua cô thiếu ngủ. Lúc tỉnh dậy thì mới là 8 giờ 30 tối, chân trời xa xa vẫn còn vệt sáng nhờ nhờ. Đồng hố sinh học của cô khiến cô thức giấc, khi ở Giang Kinh, giờ này cô bắt đầu đi bơi.
Lúc này mà đi bơi thì xa xỉ, nhưng ít ra cũng phải rửa mặt. Cô thấy mình đã tỉnh táo hơn. Nhưng khi tay khô sờ vào núm cửa thì mới thấy mình chưa thật tỉnh. Cô không hiểu tại sao mình lại muốn ra ngoài. Trời tốt thật rồi, mình định đi đâu?
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh tấm bia mộ của Quảng Diệc Tuệ.
Đây là vấn đề cô vẫn băn khoăn: tình cảm của ông Quảng Cảnh Huy đối với con gái thì khỏi phải nghi ngờ, nhưng tại sao sự việc chưa ngã ngũ đã vội lập bia? Cách giải thích đang tin nhất là ông ta đã có xác con gái. Có lẽ ông ta đủ tiềm lực để biết rõ những điều mà ngay cả cảnh sát cũng không biết.
Đoán già đoán non cũng vô ích, phải nhìn thấy tận mắt mới tin là thật. Liệu có phải Quảng Diệc Tuệ được mai táng ở đó không?
Lúc chiều nói chuyện với Phàn Uyên, biết rằng Quảng Cảnh Huy đã mua thêm đất làm khu mộ gia đình, thì đương nhiên đã mai táng cô con gái, chỉ cần đào mộ, mở quan tài ra thì sẽ biết ngay sự thật.
Na Lan lại thất nực cười cho ý nghĩ ấu trĩ và cực đoan của mình: đào mộ là phạm pháp đã đành, mà còn là hành vi trái với đạo lý, bất kính với người đã chết.
Nhưng cô vẫn mở cửa phòng. Lúc chiều ở quán trà cô chỉ ăn chút bánh trái, muốn đêm nay được yên ổn thì phải ăn cơm. Và tiện thể tiếp tục cân nhắc, chuyến đi Mai Châu này mình có thu hoạch gì, bước tiếp theo nên thế nào? Tuy đã năm được không ít chuyện riêng của nhà họ Quảng và nhà họ Đặng nhưng những thông tin đó chưa giúp ích gì trong việc làm rõ vụ sát hại Ninh Vũ Hân. “Thu hoạch” lớn nhất cũng chỉ là phát hiện ra mộ Quảng Diệc Tuệ. Nhưng điều này chỉ như một khúc dạo đầu mà thôi. Ninh Vũ Hân trước khi lên đường chẳng có mục tiêu rõ ràng. Lẽ nào


XtGem Forum catalog