Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2554 lượt.
hung thủ đã biết chương trình của cô ấy, rồi ra tay ngăn chặn? Những tin tức hôm nay thu lượm được, chưa có gì là sốc cả, nếu cho là giết người diệt khẩu thì quá hấp tấp.
Bước đến đại sảnh của khách sạn, Na Lan bỗng dừng lại. Một người đang quay lưng về phía cô, trông rất quen. Vai rộng, lưng thẳng, âu phục màu đen, đeo kính râm. Đó là người tùy tùng của ông Đặng Ký Xương. Người ấy đang nói gì đó vào máy di động, gật đầu, rồi chợt quay người lại.
Na Lan đã đứng khuất vào góc giữa hành lang và đại sảnh, nhìn ra. Gã vốn cao lênh khênh, lúc này còn đeo kính tâm thì càng gây chú ý. Gã hơi xoay người nhìn khắp đại sảnh, không rõ đang nhìn gì, rồi quay người đi ra cửa chính.
Huyện Mai rất sẵn khách sạn, tại sao thuộc hạ của ông Đặng lại xuất hiện ở khách sạn cô đang trọ? Chỉ có một khả năng là ông ta đang theo dõi mình. Chắc ông ta không ngờ mình chỉ ngủ một giấc cho đã, chẳng đi đây đó để họ thu lượm thêm thông tin. Cô vốn tưởng mình đi khỏi Giang Kinh tức là đã cắt đuôi bóng đen bám theo, nào ngờ vẫn gặp phiền toái ở nơi xa lạ này. Khi nói chuyện với ông Đặng ở quán trà, cô cảm thấy rất thông cảm với gia đình họ, nhưng bây giờ vệ sĩ của ông ta bám theo, cô thấy mình bị lừa dối và đầy nghi ngờ: họ định làm gì đây?
Cô rảo bước đi ra ngoài cửa chính, vừa kịp nhìn thấy gã vệ sĩ ấy bước lên chiếc xe hơi màu đen đỗ ở bên đường - chiếc Lincoln của ông Đặng.
Trước cửa khách sạn đang đỗ vài chiếc taxi, Na Lan lên một chiếc: “Đi theo xe Lincon kia!”
Chiếc Lincoln đi trên đại lộ Hiến Tử xuôi về hướng nam. Xe chạy một hồi, Na Lan nhận ra nó vẫn đi về Cục Lý.
Ông Đặng Kỳ Xương “đẳng cấp” như thế, ông ta không thể ngủ nghe ở thôn Cục Lý mà phải ngủ khách sạn lớn ở Mai Châu; nhưng tại sao tuy tùng của ông ta lại chạy về Cục Lý lúc đêm hôm thế này? Cục Lý có gì liên quan với ông Đặng? Chỉ có thể là phần mộ của Quảng Diệc Tuệ. Nghĩ đến ngôi mội ấy, Na Lan thất kinh.
Chương 14
Ngôi mộ
Xe chạy đến thôn Cục Lý, trên đường xe cộ thưa thớt, Na Lan dặn anh lái xe giữ khoảng cách vừa phải với chiếc xe phía trước.
Quả nhiên chiếc Lincoln dừng lại bên đường, gần như đúng vào vị trí mà lúc chiều nay nó đỗ. Na Lan cũng bảo anh lái xe dừng lại từ rất xa, tắt đèn. Anh ta lấy làm lạ, Na Lan hứa sẽ bồi dưỡng thêm, anh ta bèn vui vẻ chiều khách.
Có ba người bước ra khỏi chiếc Lincoln tôi đi về phía khu mộ nhà họ Quảng. Chờ họ đi khuất hẳn, Na Lan mới trả tiền rồi xuống taxi.
Dưới ánh trăng, cô dễ dàng nhận ra ba bóng người kia. Họ đi không nhanh mấy nhưng cũng không chậm. Một trong số đó rất dễ nhận biết, người vai rộng tùy tùng của ông Đặng Kỳ Xương, vai đang vác thứ gì đó, nên trông người càng thêm to đậm như con mãnh thú ở chốn hoang dã. Hai người kia thì khó biết nhưng quan sát cách đi thì có thể khẳng định không có ai là ông Đặng Kỳ Xương chân tập tễnh.
Cả ba lầm lũi đi, hình như họ không muốn phá vỡ cảnh tĩnh mịch xung quanh. Na Lan nhận ta rằng lúc vừa xuống xe còn nghe thấy tiếng côn trùng kêu, lúc này gần đến khu mộ thì lại im ắng, hình như chúng không muốn đánh thức những người đang nằm dưới mộ. Na Lan gắng bước đi trùng với nhịp chân của đám người kia, không gây ra tiếng động lạ. May sao, suốt quảng đường cho đến cái cổng chào “Quảng thị ấm thổ”, họ không một lần ngoái lại nhìn.
Tại sao họ vào khu mộ lúc khuya khoắt này?
Tại sao họ dừng lại trước ngôi mộ kia?
Nhát xẻng phập xuống đã chứng thực điều Na Lan suy đoán. Họ đang đào mộ của Quảng Diệc Tuệ.
Tuy cô đoán một cách vô căn cứ, thậm chí chính cô cũng từng có ý nghĩ rồ dại ấy, nhưng lúc này nhìn cái xẻng hoạt động cô vẫn thấy rùng mình.
Không hiểu sao cô chợt nghĩ đến ông Quảng Cảnh Huy, nếu nhân vật đệ nhất Lĩnh Nam này biết mộ con gái mình bị ông bạn thân đào bới, chẳng rõ ông sẽ nghĩ gì?
Dưới ánh trăng, Na Lan nấp sau một cây đã, cô quan sát ba người kia. Gã tùy tùng đang ra sức đào đất, và vẫn im lặng như trước.
Hai người còn lại một béo một gầy, người gầy là người mà Na Lan trông hơi quen quen, người ấy lên tiếng, cô nhận ra ngay đó là Phàn Uyên.
“Về việc này, ông chủ chúng ta không biết hết chuyện, cũng không ủng hộ, cho nên cấm anh hé răng với bất cứ ai, kể cả người nhà nhà anh.”
Gã béo nói: “Ông cũng biết rồi, vợ tôi mất năm ngoái. Tôi chỉ còn lại một thân một mình, chẳng có ai mà kể chuyện. Mặt khác, đâu phải tôi lần đâu làm cái việc này? Chắc các vũ đã nghe nói về tôi rồi.” Nghe giọng nói, hình như gã cũng đã có tuổi, Na Lan đứng xa mà vẫn nghe thấy tiếng gã thở khá mạnh trong khi nói.
“Nhưng, rất có thể, bật nắp quan tài rồi vẫn chẳng có xác...”
“Điều đó đâu phải chưa từng xảy ra? Ngày trước bọn tôi cũng thường gặp phải khi làm các vụ án.”
Nói câu ấy, chứng tỏ gã có kinh nghiệm chấp pháp, tại sao lại dính vào chuyện này nhỉ?
“Sếp Cù làm công an bao nhiêu năm rồi?”
“Tròn 35 năm. Ông Phàn chưa đọc blog và trang web của tôi à?”
Có vẻ như sếp Cù sẽ viết luôn địa chỉ trên mạng đưa cho Phàn Uyên.
Na Lan nhớ đến câu nói của Phàn Uyên: “...nên học c