Tác giả: Hồng Nương Tử
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1341894
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1894 lượt.
nh hiện nay cũng không lạc quan là mấy, không biết là ai đã trói mình, và đem đi đâu có điều nghe thấy tiếng rên rỉ của Thiệu Đông Tử và Giáo sư Khương ở hai bên chí ít cũng cho thấy họ đều ở bên cạnh mình, cũng coi là tạm được.Chiếc xe dừng lại, mấy người đàn ông đem ba người vứt vào một chỗ, rồi lặng lẽ biến mất, dây buộc cũng lỏng ra. Tạ Nam lấy hết sức bật tung cái vải chụp lên đầu, dò dẫm tháo cho hai người kia, trong bóng tối có thể nghe thấy âm thanh của chính mình.Thiệu Đông Tử lấy lại tinh thần, vội hỏi chỗ này là chỗ nào, Tạ Nam thở dài nói nếu biết thì đã nói cho cậu biết từ sớm rồi.Cho dù thế nào, lần này thì họ đã bị vây bắt rồi, Thiệu Đông Tử lôi bật lửa ra soi xung quanh, nhận được một đáp án lớn, chỗ này rất có khả năng là một cái tháp, kết cấu hình sáu cạnh!Tạ Nam nghĩ đến cái tháp mà mình nhìn thấy sau khi đeo mặt nạ phù thủy, nhưng điều này thì có mối liên hệ gì.Mà vấn đề quan trọng hàng đầu hiện nay là ba người đều bị vây hãm ở trong này không ra được, rốt cuộc là ai đã bắt họ, càng khó mà biết được.Thiệu Đông Tử kê mông ngồi xuống đất, gào thét: “Khốn kiếp, chúng mày muốn giết muốn chém thì đến đây, Thiệu Đông Tử tao mà nhíu mày một cái thì chúng mày chết hết!”Skarpo không nhịn được, ngăn tiếng kêu như lợn bị chọc tiết của Thiệu Đông Tử lại, yên lặng một chút để ông ấy suy nghĩ xem sự việc là như thế nào.Thiệu Đông Tử hoàn toàn quên mất vết thương của mình, sôi nổi bàn luận về chuyện người con gái áo đỏ kia.“Chính là điểm này, dựa vào thứ đó để đưa chúng ta rẽ vào một góc, sau đó thì trói chúng ta lại và mang đến đây”.Tạ Nam hào hứng trả lời:“Vậy thì tại sao lại muốn giở trò với chúng ta?”“Mọi người đúng là ngốc, ba gã ở trên xe kia rõ ràng chính là xác chết giả làm chúng ta, không chừng bgio cảnh sát đã tuyên bố là chúng ta chết rồi!”Câu này khiến Giáo sư Khương và Tạ Nam giống như là vì sợ hãi mà tỉnh giấc vậy, cả vụ tai nạn chính là một quá trình đã được tính toán sẵn, ba người kia khả năng trước khi lên xe đã hôn mê hoặc là đã chết.Thực sự có khả năng bây giờ trong mắt cảnh sát ba người Tạ Nam đã trở thành đống tro tàn, không thể nhận dạng nữa, nói một cách khác coi như họ đã bị xóa tên.“Nhưng như có lợi gì với mấy người kia?”Khó mà lý giải, Tạ Nam dựa vào Thiệu Đông Tử ngồi xuống, miễn cưỡng giơ ngón cái ra ý bảo giỏi giỏi, người hồ đồ trong lúc quan trọng vẫn không hồ đồ.Ba người bắt đầu nghĩ cách ra ngoài, Tạ Nam dán tai vào cửa nghe xem có còn ai ở đó, mục đích của nhóm người kia hình như chỉ là đem họ đến chỗ này, sau đó quay đầu bỏ đi.Đá một cái vào cánh cửa gỗ, không thấy có phản ứng gì, giống như trước cửa chất một đống đá hoặc là đã xây gạch bịt lại vậy.Mượn ánh sáng của bật lửa, Thiệu Đông Tử kinh ngạc phát hiện ba lô của ba người vẫn còn nguyên, liền gào to: “Cứ tưởng là mười tám loại binh khí công phu chuẩn bị đều không còn nữa”.Đầu tiên lôi đèn pin từ bên trong ra, Thiệu Đông Tử tiếp tục lôi ra từng thứ một, mã tuấ, la bàn, kính đen, còn cả một cái cung lò xo cứng nữa.Cuối cùng lấy ra một miếng đệm chống, đây đúng là một vật tốt, Giáo sư Khương nhìn thấy cái này liền vội mở ra trải xuống, tuyên bố người già không thể ngồi chiếu đất, sẽ bị phong thấp, sau đó còn xếp bằng ngồi xuống món đồ uống đặc chế của mình.Tạ Nam tấm tắc khen ông già này hoàn toàn không có cảm giác căng thẳng, đúng thật là rận nhiều cũng không cắn.Thiệu Đông Tử bày la bàn ra, xoay xoay trên tay miệng lẩm bẩm bài vè, đã mấy phút trôi qua, rút ra kết luận phía trước chính là chính bắc.Xem ra cậu ta vẫn rất hồ đồ, chỗ này mà biết đâu là động tây nam bắc thì có tác dụng gì, còn không bằng cầm dao đi mà đục gạch để ra ngoài.Thiệu Đông Tử hoàn toàn không biết mình đang phạm sai lầm hay đang ở đó làm bừa, Tạ Nam không thôi nổi cáu, sắp tức giận. Nhưng nhìn thấy ở giữa tháp là một phiến đá lớn bằng phẳng, trên mặt đá có một cái rãnh lõm xuống, dáng dấp có vẻ quen quen.Còn Giáo sư Khương ngồi bên cạnh cái rãnh lõm này, hình như cảnh tượng ấy cậu đã nhìn thấy rất lâu rồi.Tạ Nam lấy mặt nạ phù thủy ra ướm ướm, vừa khớp có thể đặt vào, lúc đang định ấn vào thì Giáo sư Khương một tay kéo cậu ta lại.“Tiểu tử ngốc, cậu định đặt lên như thế sao?”“Vậy còn như thế nào, nhìn thấy có thể đặt, em muốn đặt vào xem sao”.“Ai biết sau khi đặt vào rồi sẽ xảy ra chuyện gì, tốt hơn là cứ cẩn thận”.Thiệu Đông Tử bỏ mấy thứ linh tinh trong tay xuống, xúm lại thấy Giáo sư Khương vẫn ở đó suy trước tính sau, nóng vội, một tay lấy mặt nạ phù thủy, không cần phân bua ấn vào trong.Bị Thiệu Đông Tử làm rồi, Giáo sư Khương và Tạ Nam đành nấp xe một chút, nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ phù thủy, đợi xem có chuyện gì xảy ra.Ba người đều không nói, im lặng một lúc lâu, nhưng hình như không có gì thay đổi, Thiệu Đông Tử thở phào một cái, muốn lấy mặt nạ phù thủy ra, vừa chạm vào mặt nạ phù thủy thì trên đầu phát ra một âm thanh giống như hơi thở, Thiệu Đông Tử sợ hãi sởn hết da gà, giật mình rút tay lại.Quay đầu phản đối Tạ Nam và Giáo sư Khương, bảo đừng ồn ào nữa! Tạ Nam làm một động tác ra ý mình đã im lặng, Giáo sư Khương cũng biểu thị