Tác giả: Hồng Nương Tử
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1341883
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1883 lượt.
ố cậu không nói lời nào, chỉ chắp tay sau lưng đi quay lại, Tạ Nam thấy vậy chỉ có thể ỉu xìu bước theo ông đến một quán trà, tìm một chỗ khuất ngồi xuống.“Nếu con đang làm trò tà đạo không chính đáng gì đó thì hãy dừng lại cho bố trước khi quá muộn”.Bố Tạ Nam không quan tâm đến sự trang trọng nhất quán của mình, chỉ cầm ấm trà tráng qua một lượt, gằn giọng nói.Nhìn cách ông pha trà, Tạ Nam biết ông thật sự đã nổi trận lôi đình.“Con không có”.Đúng lúc định pha lại cho bố một bình trà mới theo cách pha học được của Thiết Quan Âm thì mũi Tạ Nam đột nhiên chảy rất nhiều máu, nhỏ vào nước trà.Ông bố trợn trừng mắt nhìn cậu con trai máu mũi chảy ra giống như đã cắt đứt quan hệ, chút nữa thì ném vỡ bình trà trong tay.“Con cứ nói không làm cái trò tà đạo không chính đáng gì đó đi, rồi đến lúc ngay cả mình chết thế nào con cũng không biết đâu!”Nói xong ông cầm gói giấy ăn ném xuống, đùng đùng đi ra, bỏ mặc Tạ Nam ngồi trên ghế, ngỡ ngàng nhìn ông bố mà mình đã biết bao năm nay, bỗng nhiên lại trở nên thế như vậy.Đi đến nhà vệ sinh, cẩn thận lau sạch máu mũi, lại phát hiện mắt mình cũng giống Giáo sư Khương, đỏ au.Có điều lần này hình như không có điều gì.Thời gian không còn nhiều nữa, lời nói của hội trưởng mới vẫn còn văng vẳng trong đầu.Trong phòng của mình, Tạ Nam quyết định đeo mặt nạ phù thủy lên lần thứ hai, chí ít thì lần đầu tiên cũng cho thấy vật này không làm mình chết, mà đoạn ký ức đó còn khiến người ta cảm thấy có sức hấp dẫn.Thì cứ theo sự hấp dẫn này, lại đeo mặt nạ phù thủy một lần nữa.Nhưng lần này hoàn toàn khác, cảm giác chóng mặt kia không có nữa, mà giờ nó đã biến thành cảm giác đau đớn vô cùng, bắt đầu từ trận đau ghê gớm này cảnh tượng mới lại xuất hiện trước mặt.Cậu nằm vắt ngang trên đất, xung quanh tối đen. Tất cả những nỗi sợ hãi mà mình từng trải qua từng thử được dồn về, hai bạn nữ chết chìm, Mạc Bắc, còn cả Khang Kiến… lần lượt xuất hiện trước mặt với trạng thái lúc họ chết đứng ở một chỗ không xa.Từng người từng người lộ ra nụ cười độc ác, áp sát khuôn mặt tái nhợt về phía trước, nhe ra hàm răng xám xịt của mình ra.Tạ Nam nhận thấy máu mũi lại tiếp tục bắt đầu chảy ra, con người như bị hút mất, cảm giác này cực kỳ không tốt, nhưng vì đang khốn đốn trong lớp vỏ kim loại này nên không thể giãy giụa thoát ra.Máu mũi bị dồn ứ bên trong, chảy vào trong miệng vị mằn mặn là giác quan cuối cùng cậu cảm nhận được.Vào thời khắc sắp tắt thở cuối cùng, mặt nạ phù thủy bị bóc mạnh ra, cảm giác giống như lại nổi lên mặt nước lần nữa, đã có cơ hội sống.Ánh sáng vô cùng chói mắt, Tạ Nam cố gắng trợn mắt lên nhìn xem là ai đang giúp mình, thì kinh hoàng phát hiện Giáo sư Khương và Thiệu Đông Tử đứng trước mặt cậu.Còn bố cậu cũng lặng lẽ đứng ở phía sau, mặt đanh lại, im lặng không nói lời nào.Giáo sư Khương giúp Tạ Nam lau sạch vết máu, sau đó nghiêm túc trách mắng cậu không nên làm liều như vậy. Trước khi chưa biết rõ ngọn nguồn sự việc mà làm như thế vô tình là tự tìm đến cái chết.Thiệu Đông Tử trên tay vẫn còn đeo băng, sững sờ nhìn Tạ Nam trên mặt dính đầy máu mũi, miệng khẽ cười.“Là huynh đệ việc gì cũng phải cùng nhau chứ!”Tạ Nam đưa một tay ra, vỗ vỗ vào bên cánh tay khỏe mạnh của Thiệu Đông Tử.Bố Tạ Nam nhìn thấy vật kia, vốn vẫn còn hơi tức giận nhưng đã trở nên ủ rũ, cứ ngồi cạnh sofa buồn bực hút thuốc, khiến những người kia không dám mở lời.Thiệu Đông Tử đưa mắt một cái, Tạ Nam gật đầu, chạy ra khỏi căn phòng ngột ngạt.“Sắc mặt bố cậu rất xấu!”“Không biết vì sao, mấy ngày nay luôn như thế”.Giáo sư Khương ngẫm nghĩ về ánh mắt của bố Tạ Nam vừa nãy, tỏ vẻ vô cùng khinh thường tưởng ông già đần độn cùng cậu con trai của mình đang làm sằng làm bậy.Tạ Nam kể về chuyện gặp phải ở thị trấn Phổ, Giáo sư Khương suy tính khá lâu mới nói một câu:“Đường Sinh Bình kia hình như là bị vây hãm ở chỗ nào đó rồi, đến nỗi hồn phách cũng không thể cựa quậy”.Nghe những lời này, Thiệu Đông Tử cứ ầm ĩ đòi đi thị trấn Phổ tìm kiếm xem sao. Còn Tạ Nam mặt vẫn đầy đau khổ, mấy ngày trước đi đã bị toàn thị trấn coi là sao Chổi rồi, lần này lại đi chắc chắn sẽ bị đánh đuổi.Thiệu Đông Tử nhìn Tạ Nam chăm chú rồi rút ra một kết luận: không ai nhận ra cậu ta nữa.Mấy ngày nay Tạ Nam lôi thôi như một thằng ăn xin, cộng thêm sự gầy mòn, giống hệt như chàng trai lớn tuổi chưa kết hôn bị thất tình lâu ngày.“Không sao, chỉnh đốn lại một chút chắc chắn sẽ trông ngon lành ngay”.Dưới sự ồn ào của Thiệu Đông Tử, ba người ngay lập tức đi ra bến xe, kịp bắt chuyến xe cuối cùng.Trùng hợp là lần này vẫn chỉ có xe của Hầu Tam, anh ta nhìn thấy Tạ Nam đột nhiên thay đổi hình dáng đến không nhận ra, không quan tâm ngồi một bên hút thuốc.Trên xe đã có ba người ngồi sẵn, một ông già và hai thằng cha đang ngủ, ngồi tản ra trên xe.Trời sắp tối, xem ra sẽ không còn ai đến nựa, Hầu Tam trèo lên ca bin, nổ máy lên đường trước khi mặt trời thu lại tia sáng cuối cùng, đi về phía thị trấn Phổ.Tạ Nam gọi điện về nhà, nói đại là người đến hôm nay là bạn cùng thực tập và giáo sư hướng dẫn, dù biết rõ những lời này quá giả dối, nhưng ông bố không hề