pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mặt Nạ Máu - Full

Mặt Nạ Máu - Full

Tác giả: Hồng Nương Tử

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1341877

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1877 lượt.

mình không phát ra bất cứ âm thanh gì.Thiệu Đông Tử vò vò đầu, đi lấy mặt nạ phù thủy một lần nữa, tay vừa đưa lên, phát hiện phiến đá hơi lỏng ra, thì lấy sức ấn lại xuống, một tiếng nổ vang khiến cả phiến đá lật ra, Thiệu Đông Tử giống như một cái túi vải lớn rơi xuống cái hố to vừa lộ ra.Tạ Nam liền vội bước tới xem Thiệu Đông Tử có chuyện gì không, nhưng trong hố vẳng lên tiếng kêu đầy vẻ phấn chấn của cậu ta.“Ở đây có một đường hầm, các đồng chí, chúng ta có thể ra ngoài rồi”.Cú ngã này vốn làm cho cánh tay bị thương của Thiệu Đông Tử đau điếng, nhưng thực tế lại giúp cậu ta phát hiện ra một đường hầm được che phủ bằng phiến đá, sâu hun hút không biết thông ra đâu.Có điều việc này vẫn khiến Thiệu Đông Tử phấn chấn đến mức gào to lên, nơi này sợ gì không có lối ra ngoài mà cũng có thể là một doanh trại ngầm, chưa biết chừng bên trong còn có gì đó hay hay.Giáo sư Khương lật lật phiến đá lên, tấm tắc khen ngợi sự thiết kế của cơ quan này, bảo Thiệu Đông Tử cầm đèn pin soi xung quanh.Thiệu Đông Tử kiểm tra xung quanh một lượt, một lối đi bằng đá, nhưng nghe âm thanh vọng lại, hình như dài đến mức không thể tưởng tượng.Tạ Nam cũng bò vào trong động ngầm, dùng bật lửa từ từ soi, các vết khắc trên phiến đá cho thấy người ta đã dùng cả phiến đá lớn trên núi đối diện dòng sông mài phẳng thành tấm đá, sau đó kết thành con đường này, đúng là một công trình vĩ đại.Thiệu Đông Tử cầm đèn pin, đi xuống tiếp, gần như sắp không nhìn thấy bóng người nữa.“Mọi người đến đây đi, chỗ này có thể ra ngoài được!”Giáo sư Khương nhấc ba lô lên, cũng nhảy xuống con đường ngầm, từng bước từng bước tiến lên phía trước.Ở cuối con đường, không gian giống như bên trên.Thiệu Đông Tử dùng đèn pin quét một lượt nhìn chân tường phát hiện chỗ này cũng bị phong tỏa hoàn toàn, chỗ ánh đèn chiếu vào, một đống xương trắng làm cậu ta hét to lên, lại chui trở vào trong đường hầm.“Lùi lại đi! Phía trước có vấn đề”.Đống xương trắng lặng lẽ chất đống ở đó, im lặng không lên tiếng, Thiệu Đông Tử ló đầu ra xem, phát hiện không hề có động tĩnh gì, lại chậm rãi bò vào, cẩn thận kiểm tra một lượt.Phần lớn là xương trâu và xương lợn, để lẫn lộn vào nhau, giống như một cái mộ tập thể, đó là một căn phòng nhỏ bốn phía xung quanh đều đặt mấy bức tượng.Mỗi bức tượng đều mang dáng dấp một gương mặt người, với đủ các loại biểu cảm hỉ nộ ai lạc ái ố, cứ chằm chằm nhìn mọi thứ trong căn phòng nhỏ.Tạ Nam bò ra khỏi đường hầm, cùng với Thiệu Đông Tử cầm đèn pin xem khắp nơi, hình như thế này thì giống như không ra được, là một con đường chết.Giáo sư Khương bò ra cuối cùng, mặt đỏ bừng bừng, ông cảm thấy vừa mệt vừa đói.Thiệu Đông Tử như phát hiện ra điều gì, chỉ vào giữa đống xương nói: “Ở đây còn có một bộ xương người nữa!”Trong đống xương trắng dày đặc có một bộ xương người khô quắt nằm ở đó, quần áo trên người đá rách nát thành từng sợi từ bao giờ, cái đầu lệch sang một bên bất động ngủ yên.Tạ Nam kéo Thiệu Đông Tử vào cạnh tường, đứng từ xa nhìn bộ xương khô. Thiệu Đông Tử lẩm bẩm: “Xem ra không ra được, lần này chúng ta đều theo ông ấy rồi”.“Đừng nói lung tung nữa, cũng chưa chắc”. Giáo sư Khương dần lấy lại sức, nhìn những bức tượng kia. Nhận ra những bức tượng này được dùng bùn gạch tạo nên, được xếp đặt sẵn, giống như một thế trận.Thiệu Đông Tử tránh xa bộ xương người, đợi Giáo sư Khương gọi, trong hang ẩm ướt và thiếu hơi người khiến người ta không chịu nổi.Giáo sư Khương chần chừ một lát, cảm thấy những thứ bằng gạch này trên thực tế chính là đại diện cho mười hai thiên cung, nếu may mắn, họ có thể tìm được đường ra.“Thiệu Đông Tử, la bàn của cậu đâu?”Lúc trước bị Tạ Nam nói là dùng la bàn ở đây là ngớ ngẩn, Thiệu Đông Tử không ngờ Giáo sư Khương cũng đang ngốc nghếch giống mình, thì tùy ý chỉ chỉ một hướng, nói kia chính là chính bắc.“Đừng ngớ ngẩn nữa, mau tìm la bàn ra, Tạ Nam, sông Nguyên ở bên nào?”Thiệu Đông Tử vội mở túi ra, cái la bàn quân dụng kiểu cũ kia không biết vừa rồi lo lắng quá đã rơi ở chỗ nào rồi.Tạ Nam thì vò đầu nghĩ xem sông Nguyên rốt cuộc ở bên nào của thị trấn, lẩm bẩm đến nửa ngày hình như là phía bắc.Không tìm thấy la bàn, Thiệu Đông Tử lo lắng vô cùng. Tạ Nam lại không thể khẳng định sông rốt cuộc ở bên nào, Giáo sư Khương bị hai chàng trai trước mắt này làm cho dở khóc dở cười.“Để tôi nói cho các cậu biết, chẳng nhớ là đã xem từ quyển sách nào đó nhưng nói chung là kiểu cung ngầm này sẽ có lối ra, đại đa số là nằm ở hướng mặt trời, cũng chính là chỗ sơn nam thủy bắc, nếu như đoán mò mà chuẩn thì đó chính là con đường sống”.Thiệu Đông Tử hỏi nếu chọn sai sẽ như thế nào, Giáo sư Khương trả lời không vui: “Chọn sai không biết chừng trên trời lại rơi xuống một con rồng thép to gì đó, cho cậu sống nốt quãng đời còn lại cùng đống xương này”.Tạ Nam nghe nói càng thúc Thiệu Đông Tử tìm la bàn ngay lập tức, đừng để mất đầu mối vào lúc quan trọng này.Nhìn thấy đèn pin tối dần đi, Tạ Nam biết chắc Thiệu Đông Tử lại quên không nạp đầy điện cho đèn pin. Lần này thì càng rắc rối rồi, chắc chắn họ phải ngồi đây sờ đống xương chờ rồi chết.G