Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mê Hành Ký - Full

Mê Hành Ký - Full

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015

Lượt xem: 1343177

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3177 lượt.

này là Như cô nương, vừa được gả vào chưa lâu.”
    Đi tới hiên, chàng nhìn thấy một người đàn ông trung niên trông có chút phú quý đang ngồi trên thái sư kỷ. Vừa thấy chàng, người này vội đứng dậy, chắp tay vội vã hỏi: “Mộ Dung tiên sinh, có chút hy vọng nào chăng?”.
    Chàng bình tĩnh đáp: “Cơ hội cả mẹ lẫn con cùng sống sót không cao, nếu tới lúc cấp bách, chúng tôi chỉ có thể dốc hết sức cứu sống một trong hai. Không biết…”
    Chàng còn chưa dứt lời, người đàn ông kia đã cướp lời nói: “Xin nhất định phải cứu lấy đứa con! Tôi… tôi nghe nói nó là con trai! Đáng thương cho họ Hoa nhà tôi ba đời độc đinh, tất cả con trai con gái các thê thiếp hồi trước sinh được đều không sống tới ba tuổi đã yểu mệnh…”, người đàn ông vỗ ngực giậm chân, nước mắt ròng ròng.
    Tính mạng của nữ nhân quả nhiên không đáng một xu.
    Trong lòng chàng lạnh đi, trên mặt vẫn không biểu hiện gì: “Ta hiểu rồi, cứ đợi ở đây.”
    Quay xe lăn vào phòng trong, Điền Chung Việt cũng đã theo vào, thấp giọng nói: “Cô gái này hơi thở chỉ còn thoi thóp, nếu mổ bụng, cứu sống được cô ấy chỉ sợ cực kỳ khó khăn. Đứa trẻ bên trong là thai vị khác thường, thai tức yếu ớt, thực ra lại rất có khả năng sống sót.”
    Mộ Dung Vô Phong trầm mặt xuống, lạnh lùng nói: “Chớ có nghe gã kia nói xằng bậy. Một lúc nữa nếu đúng là xảy ra chuyện, cứu cô gái trước rồi mới cứu đứa trẻ… Ta xem mạch của cô ấy rồi, thai nhi không chỉ là thai tức yếu, chỉ sợ còn có thai lưu, cho dù có sinh ra được cũng chẳng sống qua ba tuổi.”
    Điền Chung Việt cúi đầu nói: “Vâng, học trò xin ghi nhớ cẩn thận.”
    Ca điều trị phải tốn trọn hai canh giờ. Bởi từng khâu từng bước đều có liên quan đến tính mạng cho nên tất thảy người có mặt đều yên lặng nín thở, không nói câu nào. Trong lòng mọi người đều lấy làm kinh thán đôi tay của người áo trắng trước mặt mình: đó là một đôi tay thiên tài, ngón tay thon dài, tinh tế, đã ổn định vững chãi lại linh hoạt mẫn cảm. Chàng một mặt chữa trị cho thiếu phụ, mặt khác rõ ràng rành mạch chỉ huy Điền Chung Việt cứu đứa trẻ.
    Quả nhiên là bé trai, đầu rất to, chỉ đáng tiếc dưới hai bên sườn mọc đầy nhọt máu đỏ. Thiếu phụ tuy mất rất nhiều máu, thần trí mê man nhưng cũng xem như giữ lại được tính mạng.
    Chàng kiểm tra xong đứa trẻ, cắt rốn cho nó rồi bọc đứa trẻ yếu ớt vào vải bông, vừa giao lại cho Điền Chung Việt vừa nói: “Nam nhân không có con thường trách thê thiếp, chẳng biết rằng ấy là bởi tự thân mình trong thận có hỏa, trong tinh lắm tơ đỏ. Cứ thế truyền sang cho nên con sinh ra đều bệnh này. Lại thêm hắn thường uống thuốc kích dương, khiến cho nhiệt nóng di lại trong thai nhi. Bệnh này chẳng liên quan gì tới phụ nữ. Kê cho hắn một ít thuốc bổ thận để tẩy hỏa nóng trong thận, bổ sung chân âm thiếu. Nếu thê tử hắn lại hoài thai, thai được năm tháng nhớ dùng hoàng linh, bạch truật tán ra uống thì có thể sinh con khỏe mạnh.”
    Điền Chung Việt vội thưa: “Học trò đã nhớ.”
    Chàng gật đầu, khua khua tay: “Anh đi nói với hắn, ta không muốn gặp hắn nữa.”
    Xử lý xong xuôi, chàng lại tắm rửa thay đồ. Triệu Khiêm Hòa chạy qua ép đón chàng đi.
    “Cốc chủ, hôm nay người không thể làm thêm nữa.”
    Trước khi đi, hắn nghe thấy gã kia nắm tay thiếu phụ, dịu dàng nói khẽ: “A Hân, nàng khỏe hơn chưa? Vừa rồi ta luôn lo cho nàng…”.
    Đi qua hai cái cửa, men theo bức tường vôi trắng phía đông đi vào một cánh cửa rủ hoa, lại vòng về phía nam qua mấy khúc ngoặc, Triệu Khiêm Hòa đưa chàng tới một đình trúc cách Trúc Ngô viện không xa.
    Ngoài đình trồng chuối, tán xanh rợp đất, bóng trúc lưa thưa, tiếng chim lảnh lót. Mấy gốc anh đào đã sớm hồng thắm, chàng ngẩng đầu nhìn, trên mặt không khỏi thoáng có nét cười nhẹ. Những quả ở gần mặt đất đã bị hái cả, trừ cái tiểu nha đầu thích trèo cây kia ra thì còn ai vào đây nữa?
    “Mấy ngày nữa đi đón Tử Duyệt về”, chàng nói
    “Hôm trước lão Tạ có tới nhà cữu gia một chuyến, tiểu thư và các biểu ca cùng chơi rất vui, lôi kéo khuyên nhủ thế nào cũng không chịu về”, Triệu Khiêm Hòa vừa đáp lời vừa quay qua kéo những tấm rèm trắng như ánh trăng xuống. Đang lúc xuân thịnh, hoa thơm quả chín, lũ ong hay tới quấy người, không thể không đề phòng.
    “Vậy thì để nó ở đấy thêm vài ngày vậy”, chàng từ tốn nói.
    Ánh dương xuyên qua kẽ lá, lọt qua rèm mỏng, ấm áp chiếu lên người.
    Suốt mấy canh giờ bận rộn căng thẳng, chàng đã có chút thiu thiu muốn ngủ.
    Triệu Khiêm Hòa nhóm lư trà, đặt một khay trà Vũ quá thiên thanh lên bàn, rót cho chàng một chén rồi lặng lẽ lui xuống.
    Một cơn gió nhẹ từ trong rừng ùa tới, trong không khí bất chợt ngập tràn mùi thơm của gỗ tùng. Tiết trời vẫn đang đầu xuân, gió hơi lành lạnh, chàng không khỏi phải kéo lại tấm chăn mỏng trên người rồi bưng ấm trà nóng lên.
    Hoa lăng tiêu đã bám đầy giậu trúc, bụi cây leo trên tường mơn mởn, cây sắn dây giăng kín song cửa, che hết cả cánh hạc tiên mây trời điêu khắc trên đấy.
    Xa xa văng vẳng tiếng nơi vui tai n