Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015
Lượt xem: 1343181
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3181 lượt.
ớc cũng khó đi nổi.
Chàng biết bộ dạng bản thân rất đáng sợ, chỉ cần sức có thể làm được, trước giờ không để Hà Y giúp đỡ, muốn chứng minh thân thể của mình không hề tệ hại như nàng nghĩ.
Tâm sự lại khiến cơn sóng trong tim chàng dậy lên.
Chàng dừng lại, tựa vào lan can nghỉ ngơi một lúc, nuốt xuống hai viên dược hoàn, đợi cho hơi thở bình ổn lại.
Ánh mắt chàng men theo hành lang dài, kỳ vọng lần này có thể có một ai đó đi qua giúp đỡ.
Nhưng hành lang trống không, trừ bản thân ra, chỉ còn lại tiếng chim hót trên hiên và ánh dương trải khắp.
Chàng chỉ đành lại chống nạng, buộc bản thân không nghỉ thêm nữa, vùi đầu vào tiếp tục đi tới.
Đằng xa có tiếng vượn kêu.
Gió lùa trong khe núi.
Dọc sườn núi mọc đầy hoa đỗ nguyên tím nhạt, bên đường có một gốc tân di lớn, cánh hoa trắng mướt rụng bay, rơi đầy mặt đất.
Có mấy cánh bay vào hành lang.
…Đỗ nguyên: cay, đứng, tính hơi ôn, có độc. Uống với nước, có tác dụng hành khí thông mạch.
…Tân di: tính ôn, vị cay, hơi đắng. Trừ gió, thông mũi. Người âm hư hỏa vượng không được uống…
Trong đầu bất tri bất giác lại thoáng hiện mấy hàng chữ trong sách dược. Chàng cười tự nhạo mình đúng là con mọt sách, bất kể thấy hoa cỏ gì, phản ứng đầu tiên là nhớ tới Bản Thảo kinh.
Thứ tân di ấy có mùi hương nức mũi, khiến chàng buồn nôn.
Dựa vào một thứ năng lượng chẳng thể miêu tả, cuối cùng chàng cũng tới được chân đình.
Rời khỏi hành lang thì cũng chẳng còn dãy ghế ven lan can nữa. Thứ duy nhất còn lại chàng có thể mượn sức chỉ có lan can hai bên bậc thang đá.
Một bên lan can chính là thâm cốc.
Hơi không cẩn thận là lúc nào cũng có thể sảy chân ngã xuống.
Một trận gió núi ào ào ập tới, thổi tay áo chàng phần phật phần phật, cơ hồ muốn cuốn chàng lên không trung.
Chàng ngược lại còn cảm thấy thoải mái, hít sâu một hơi, mượn sức gió mạnh mẽ này mà điên cuồng trèo lên.
Chàng cho rằng mình đã trèo lâu lắm, tuy trong ngực trái tim vẫn đập như điên nhưng sớm đã không cảm nhận nổi sự tồn tại của cơ thể mình nữa, chàng vẫn đang vô tri vô giác trèo lên, lúc ngoảnh đầu lại, chàng mới chỉ leo qua có bảy bậc thang đá.
Đầu tóc đã bị mồ hôi thấm ướt từ lâu, từng túm từng túm xõa trên vai. Chàng nghiến răng cật lực muốn đứng lên, thân thể lại loạng choạng, đang định vươn tay vịn lấy lan can, lúc xoay người lại nghe thấy “lách cách” một tiếng, một cây nạng đã rơi xuống đất, trượt xuống bên dưới.
Chàng miễn cưỡng chống đỡ cơ thể, trong lòng cười khổ.
Cô gái đó đương nhiên không thể là Hà Y, Hà Y đã qua đời lâu rồi.
Sao cứ nhất định phải tới chỗ cô gái ấy, nguyên nhân thì ngay chính chàng cũng cảm thấy hoang đường.
Đó là một cô gái hoàn toàn xa lại, nhưng dáng vẻ lúc nàng buộc tóc, động tác nàng ôm con, tư thế đi lại của nàng… gợi lên vô cùng vô tận hoài niệm trong chàng.
Chàng chỉ đang điên cuồng hướng về phía bóng hình nọ, bất kể mảy may dấu vết khiến chàng nhận ra Hà Y đều khiến chàng điên cuồng.
Chỉ cần được nhìn cô gái giống Hà Y này, không hề cần làm quen với nàng, trong lòng chàng đã thỏa mãn lắm rồi.
Mình nhất định điên rồi. Chàng tự nói với bản thân, tay lỏng ra, người ngã xuống đất, bàn tay quệt xuống thềm đá lởm chởm, lòng bàn tay rớm máu.
Hướng nhìn lên bậc thang tựa như dài vô hạn.
Trong ngồi đình trước mắt không hề có động tĩnh, hiển nhiên cô gái không hề phát giác.
Đã lâu thế rồi, nàng có còn ở trong đình chăng?
Quá nửa là nàng đã đi khỏi rồi, nếu không, cây nạng rơi phát ra tiếng lạch cạch không thể không khiến nàng chú ý.
Chàng tự cười mình si mê chẳng tỉnh ngộ, cơn bệnh đáng sợ kia lại bắt đầu phát tác rồi. Chàng chán nản gục xuống, ngả đầu, nén chịu cơn đau thắt trong tim bất chợt ùa tới.
Một chiếc lá hòe đung đưa nghiêng nghiêng rơi xuống, lướt qua đầu chàng, đậu xuống bậc thang trước mặt.
Chàng chăm chú nhìn nó.
Gió lại nổi, chiếc lá hòe cuốn vào không trung, phiêu phiêu bay về thâm cốc.
Chàng biết bản thân sớm đã rơi vào ảo tưởng, chìm trong thâm cốc của ký ức, đang càng lúc càng rơi nhanh.
Một con người trong cơn bi thương, chẳng phải lại càng thêm chân thực sao?
Nếu bên kia không gian thời gian còn có một thế giới đang đợi chàng, chàng sẽ đem theo tất cả dự định của mình và Hà Y, từng thứ từng thứ một thực hiện trong cái thế giới mơ mộng có thể hồi sinh ấy.
Không gian vang vọng tiếng gió vi vút.
Ánh nắng ấm áp vương trên đầu vai.
Bởi kích động, thân thể chàng đã mệt mỏi không chịu nổi.
Chàng biết bản thân đã không còn cách nào gặp được cô gái trong đình.
Nhưng điều ấy không hề ngăn việc ngày hôm nay đã trở thành một ngày đẹp đẽ.
Chàng yên lặng tựa mình vào lan can lắng nghe.
Tiếng vọng lại sâu xa tựa như từ nghìn xưa, khiến chàng buồn thương, lại khiến chàng giải thoát.
Trong đầu thoáng hiện ra từng n