Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015
Lượt xem: 1343169
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3169 lượt.
ơi khe nhỏ, một con vịt an nhàn bơi qua, đằng sau còn có bảy chú vịt con lông tơ mươn mướt lẵng nhẵng bám theo, màu lông óng ánh nổi trên màu cỏ biếc ven bờ. Bọn chúng đùa vui trong nước, tự do tự tại.
Dưới bầu trời, đỉnh Thần Nữ tựa một cô gái đoan trang khoác trên mình lớp áo màu đen lộ rõ vẻ bi thương buồn bã.
Mấy đám khói trắng lướt qua, lưu lại một lớp sương mờ mờ ảo ảo.
Quanh núi có mấy đốm trắng di động, là cò sông. Còn vệt đen, hẳn là sơn ưng chăng?
Trong lùm cỏ bỗng có tiếng đánh “xoạt”, một chú thỏ hoang chạy vụt đi.
Ánh mắt chàng dõi theo đám mây tản mát trôi trên không trung, vượt qua đỉnh núi rồi mất tăm trong muôn trùng núi non.
Tơ lòng tựa như dấu mực trong họa quyển, từ từ trải rộng.
Phía xa, một tiểu đình nằm chênh chếch bên vách núi, ở bên cạnh, một cây cổ thụ đổ bóng buông tán xanh mát lạnh chen vào chân trời… Sơn đình ấy thuộc về một trong số những trang viện mới xây men theo triền núi. Chàng mới chỉ qua đấy một lần lúc công trình hoàn tất, mang máng nhớ rằng đình này nằm gần một thâm cốc, là chỗ có vườn thuốc của Vân Mộng cốc.
Tuy mới ban trưa nhưng ở đó không có người du ngoạn.
Chỉ có một người áo lam bế một đứa bé đi đi lại lại trong đình.
Đó là một cô gái, với mái tóc dày, búi lên thành một búi lớn sau đầu, khiến cho chàng thiếu chút nữa thì nhầm cái búi ấy là một cái mũ.
Thân hình cô gái bé nhỏ yểu điệu hệt như Hà Y.
Cô gái cứ đi đi lại lại, tựa hồ đang cố ru đứa bé trong tay.
Bước chân của nàng tràn đầy sức sống, dáng vẻ như bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng chạy nhảy.
Chàng không khỏi mỉm cười.
Thế giới này quả nhiên rất lớn, người giống người quả cũng nhiều.
Cô gái để đứa trẻ bám một bên eo, một tay đỡ chắc lưng đứa bé, từ xa nhìn lại, trông cứ như nàng đang xách một cái giỏ vậy.
Chàng không kìm được nhớ lại bộ dạng Hà Y lúc bế Tử Duyệt, nàng cũng có kiểu bế tiết kiệm sức lực như thế.
Chàng nhìn cô gái hứng thú, ánh mắt bất tri bất giác dán lên người nàng.
Kế đến, cô gái kia ngồi xuống, lưng xoay về phía chàng, nàng chỉnh lại đầu tóc, búi lại búi tóc có chút rời ra rồi lại buộc lại. Lúc nàng làm thế, đầu tiên ngậm trâm vào miệng, tay vuốt men theo đầu, gom hết tóc lại thành búi rồi mới lại cái trâm lên.
Tim chàng bắt đầu đập thình thịch.
Có lẽ chàng gặp quá ít nữ nhân. Có lẽ các cô gái trên đời đều búi tóc như thế. Có lẽ…
Cúi đầu trầm tư một lúc, chàng lại dõi mắt lại. Khoảnh khắc ấy, hình bóng cô gái như mơ mơ hồ hồ, y phục bắt đầu biến thành màu tím… Chàng cứ nhìn trừng trừng phía trước, ảo ảnh lại xuất hiện rồi, người ngày nhớ đêm mong kia thướt tha quay người lại, tựa như đang vẫy tay gọi chàng…
Chàng cúi đầu, từ chối nhìn tiếp nhưng lại ra sức đẩy xe lăn. Chàng một mạch đi hết hành lang, vượt qua cửa bát giác, đi qua một cây cầu gỗ, quành ba bốn lượt mới phát hiện thật ra cái đình kia thực ra cách chỗ vừa nãy mình ở rất xa. Tầm nhìn là thẳng nhưng muốn tới nơi ấy thì lại phải hao tổn rất nhiều công sức.
Khu vực mới xây này chàng cực ít lui tới, con đường dưới chân gần như hoàn toàn xa lạ, chàng điên cuồng phóng về phía trước, sợ nàng sẽ biến mất không thấy đâu nữa. Khó khăn lắm mới tới được dưới đình thì đã mệt tới mức thở hồng hộc. Hành lang trước mặt lại có bốn bậc thang, qua bậc thang rồi còn phải đi thêm mấy bước mới tới được chân đình. Từ chân đình đi lên, thế núi thoai thoải, bậc thang dốc tựa thang mây, vừa hẹp vừa cao.
Thang đá đó rốt cuộc có bao nhiêu bậc, chàng chẳng buồn đếm.
Đình ấy có tên “Quan Phong”, vốn không có trong bản vẽ, là chàng sau này tự thêm vào.
Chốn này xa xa đối diện vách núi, bên dưới là khe núi tú lệ, phong cảnh như vẽ, chính là nơi thích hợp để xây đình. Cân nhắc tới việc Mộ Dung Vô Phong hành động bất tiện, Phương Thiên Ninh chỉ đành gạch bỏ nó đi.
Triệu Khiêm Hòa từng dặn đi dặn lại ông ta rằng, nguyên tắc cơ bản của tất cả công trình kiến trúc trong cốc là “phải khiến cho cốc chủ cảm thấy thuận tiện”.
Cho nên lúc Mộ Dung Vô Phong hỏi sao không xây đình ở đó, Phương Thiên Ninh giải thích rằng: “Từ hành lang theo bậc thang đi lên, phải ở chỗ bậc thang thứ bốn mươi xây đình mới ổn. Có điều…”
“Bốn mươi bậc thì bốn mươi bậc. Ta không đi nổi nhưng người khác thì có thể đi”, chàng cất bút thêm vào một sơn đình lục giác.
Bây giờ sơn đình ấy ở ngay trước mắt.
Chàng ngẩng đầu, nhận thấy quá nửa ngôi đình đã bị một góc hèo và mấy khối sơn thạch nhấp nhô che khuất, non nửa còn lại không thấy bóng dáng cô gái.
Đó liệu có phải là nàng chăng? Nàng còn đấy không?
Không nghĩ nhiều nữa, chàng quẳng xe lăn một bên, rút nạng gỗ vịn đứng dậy, tay bám lan can, run rẩy trèo được bốn bậc thang, rồi lại cật lực đi thêm năm bước về phía trước thì mồ hôi mồ kê nhễ nhại, tim đập như trống.
Sau khi bị thương, chàng gầy gò cực độ, hai vai yếu ớt, lưng và chân tay không có lực, bỏ xe lăn rồi thì nửa bư