Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mê Hành Ký - Full

Mê Hành Ký - Full

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015

Lượt xem: 1343170

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3170 lượt.

gày từng đêm ở cùng Hà Y, từng chi tiết đều rõ ràng rành mạch như tơ nhện.
    Trong một thoáng ấy, thời gian cứ ùn ùn trôi đi, trôi về thuở niên thiếu.




   
    Chương 23: Hà Phong Thanh Mộng
    Chợt có một bàn tay lạnh giá túm chặt lấy chàng.
    “Huynh không sao chứ?”, một giọng nói mơ hồ không rõ ràng cất tiếng hỏi.
    Theo giọng nói ấy truyền tới còn có một mùi hương nồng nồng.
    Mùi hương hòa trộn của hạt tiêu, hồi hương, rau cần, thì là, mạch hoàng và hồng khúc.
    Chàng vốn đang cố sức hít thở, nghe thấy tiếng nói lập tức toàn thân chấn động.
    Giọng nói đó không còn gì thân thuộc hơn, có điều khẩu âm lại hoàn toàn không giống. Lúc bệnh tim đang phát tác, chàng không sao vươn thẳng ngực nhưng vì sự hoài nghi này bèn miễn cưỡng ngẩng đầu lên. Thoáng chốc, thân thể chàng đột nhiên như bị đóng đinh, xương cốt toàn thân từ đầu tới cuối từng tấc từng thốn đều cứng đờ lại.
    Cô gái bé nhỏ ấy một tay đang cầm chiếc bánh rán, miệng còn đang nhai, trông thì biết đang ăn bữa trưa.
    Thấy chàng không nói năng gì, chỉ một mực hít thở nàng than dài một tiếng, đỡ chàng ngồi vững rồi chạy xuống dưới lấy tấm chăn chỗ chiếc xe lăn lên đắp cho chàng, bận bịu một chốc rồi mới nuốt thức ăn trong miệng xuống, nói: “Ở đây gió lên, tôi đưa huynh lên trên kia nhé?”.
    Trên mặt nàng là nụ cười vô tư lự, chẳng phản ứng gì trước cái nhìn chằm chằm của chàng, cứ như người ngồi trước mặt hoàn toàn xa lạ. Tuy là như thế, tay của nàng đã đỡ chắc lưng chàng, chuẩn bị nâng chàng dậy.
    Chàng một phen ngượng ngùng, đẩy tay nàng ra nói: “Không cần. Tôi… tôi không sao”.
    Một nụ cười không biết phải làm sao thoáng hiện trên mặt nàng, nàng thu tay chống nạnh, nhìn chàng nói: “Không sao? Huynh có biết bộ dạng hiện giờ của mình trông đáng ngại thế nào không? Mặt mũi chẳng có lấy chút huyết sắc”.
    Mộ Dung Vô Phong im lặng.
    “Huynh phí bao nhiêu công sức trèo lên đây chắc là muốn tới ngôi đình kia ngắm cảnh, đúng không?”
    Chàng lắc đầu.
    “Đừng trông tôi nhỏ người, kỳ thật sức lực tôi rất khỏe. Không cần khách khí”, nàng nhíu mày nhìn cái người cố chấp này.
    Vẫn cứ lắc đầu.
    Chàng đánh giá vết sẹo trên trán nàng, nơi ấy hình như từng bị trọng thương, đến nỗi xương sọ bị lõm vào một chút. Nàng cố tình chải tóc rẽ ngôi sang một bên để che đi.
    Trong lòng chàng đau nhói, run giọng nói: “Ta nghĩ rằng… ta nghĩ rằng…”.
    “Huynh nghĩ sao?”, nàng mắt nhìn chàng, miệng cắn một miếng bánh.
    “Ta nghĩ rằng nàng nhận ra ta.”
    Nàng lắc đầu, cực kỳ chắc chắn.
    Trong đầu choáng váng, chàng đành phải hít sâu một hơi rồi tiếp tục hỏi: “Nàng chưa từng gặp ta?”.
    “Chưa từng.”
    Trong ánh mắt nàng không gợn chút nào, bình tĩnh tựa như mặt gương, trên khuôn mặt còn hiện ra vẻ không hiểu lời chàng.
    Bỗng nhiên, khuôn mặt nàng có chút nghi hoặc thoảng qua, nàng hỏi ngược lại: “Huynh từng gặp tôi?”.
    Chàng thu mắt lại, nhìn tấm thân tàn tạ của mình, cười nhạt: “Không… chắc ta nhận lầm người rồi”.
    … Nàng không nhớ nổi chàng, cũng lại kết hôn, còn sinh con nữa. Nàng đã có một cuộc sống khác…
    Nghĩ tới đây, trong tim chàng quặn lại, vội đưa tay lấy bình thuốc trong người ra nuốt xuống một viên.
    Tay của chàng run rẩy ghê người, trong đầu thì hỗn loạn.
    “Tôi đưa huynh lên trên, được không? Thang đá này vừa lạnh vừa cứng, nhất định huynh ngồi rất khó chịu.”
    Chàng do dự hồi lâu, cuối cùng gật đầu.
    Nàng chậm rãi đi lên rồi đặt chàng xuống một vùng cỏ mọc trong khu rừng ngoài đình, để chàng tựa lưng vào một cây hòe lớn.
    Dưới ánh nắng, cỏ có màu bích nhạt, mềm mại mà khô ráo. Hoa hòe rụng đầy mặt đất.
    Nàng lấy trong túi đồ ra một tấm vải hoa trải lên đất rồi mới tháo cái gùi sau lưng, ôm đứa bé trai đang ngủ say trong đó ra đặt cạnh chân chàng.
    Đứa bé ấy hình hài thanh tú, làn da trắng bóc nhưng tướng mạo thì không giống nàng lắm. Đứa bé cứ dựa sát vào chân chàng mà ngủ.
    “Nó sợ lạnh, hai người ở cùng một chỗ vừa hay”, nàng cười tươi tắn, ân cần tìm trong bọc đồ, lấy ra một tấm chăn hoa nhỏ đắp lên cho đứa bé sau đó ngồi khoanh chân đối diện chàng, đôi mắt mở to hỏi: “Huynh khá hơn chút nào chưa?”.
    “Khá hơn nhiều rồi.”
    “Trang viện của Dư đại phu cách đây không xa, huynh có cần tìm ông ta xem mạch không? Sắc mặt huynh… không tốt lắm.”
    Xem ra nàng rất thông thuộc chỗ này, chàng có chút ngạc nhiên nghĩ.
    “Không cần, ta nghỉ một chút là ổn thôi.”
    “Để tôi rửa tay giúp huynh”, nàng tháo hồ lô bên eo xuống, dùng nước rửa sạch vết thương trên tay chàng rồi lại rút khăn tay băng lại.
    Băng xong một tay, nàng lại giúp chàng rửa tay kia. Nàng rút trâm xuống, khẽ gẩy đi cát bụi bám vào vết thương. Không còn dư khăn tay, nàng liền lấy trong túi áo ra một dải lụa mềm, xé thành ba đoạn nối thành một dải dài rồi băng kín vết thương cho chàng.
    Lúc ấy, đôi mắt sáng như sao c


pacman, rainbows, and roller s