Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015
Lượt xem: 1343151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3151 lượt.
.
“Nàng nói thế nào cũng được, đấy là dự định của ta.”
Chàng đưa tay tìm gì đó trong không trung, nàng liền đưa vòng gỗ treo cạnh giường vào tay chàng.
“Ngồi bên cạnh thiếp”, nàng nói, vươn cánh tay đỡ lấy eo chàng.
Chàng yên lặng ngồi lên giường, cúi người xuống, thì thầm bên tai nàng như mê sảng.
Chàng nói với nàng, nàng là người con gái đẹp nhất trên đời, chàng yêu nàng đời đời kiếp kiếp. Được cùng sống với nàng, chàng chính là nam nhân hạnh phúc nhất trên đời… Sau đó, chàng hết lượt này tới lượt khác hôn lên thân thể nàng, cứ như một người mù đã mất đi đôi tay, chỉ có thể dựa vào bờ môi mới nhận ra nàng được.
Một trận gió lớn, mưa đêm tạt vào cửa sổ, ào ào.
Nàng nằm nguyên bất động, bất tri bất giác mồ hôi đã ướt đẫm người, tay của chàng càng lúc càng nóng hơi thở lại rất bình tĩnh, từ đầu tới cuối chàng vẫn giữ phong thái trang nhã hơn người. Nàng đột nhiên nói: “Vô Phong, thiếp đói rồi”.
Chàng ngớ ra: “Nàng đói?”.
“Thiếp muốn ăn”, nàng mở tròn mắt trong bóng tối, “Thiếp cảm thấy chàng cứ thần bí như thế, làm thiếp sợ chết khiếp, phải ăn gì đó mới được”.
“Sao cứ tới lúc thế này nàng lại toàn muốn ăn thế?”, chàng thở dài, “Sao nàng không chịu ngoan ngoãn phối hợp chút đi?”.
“Chàng cho rằng người chết dễ làm lắm à?”, nàng nhíu mày nói.
Chàng xuống giường, lấy cho nàng một đĩa bánh hạnh nhân: “Đủ không?”.
“Có mấy cái?”
“Bốn cái, không đủ ta lại đi lấy cho nàng…”
“Đủ rồi. Có điều… thiếp còn muốn uống trà”, nàng khổ sở nói.
Chàng vuốt ve khuôn mặt nàng, dịu giọng nói: “Từ từ ăn, ta đi pha cho nàng”.
Chàng ra gian ngoài bận rộn một lúc, rồi vẫn nguyên cảnh tối om mang cho nàng một bình trà, gạn lá trà cho nàng, đưa tách trà tới tay nàng.
“Nóng lắm không?”
“Ta cho thêm nước lạnh rồi.”
Dường như chàng rất quen thuộc với thói quen của nàng.
Nàng ăn sạch sành sanh bánh trong tay rồi uống một hơi cạn tách trà, xong xuôi lại đổ ập xuống giường, nói: “Tiếp tục”.
Chàng cười thầm rồi chậm chạp ngồi tới bên người nàng, nói: “Tại nàng cắt ngang, cho nên ta phải làm lại một lượt”.
“Tha cho thiếp đi!”
“Lẽ nào nàng không thoải mái?”
“Không phải, Chỉ là cứ có chút âm u…”
“Ngậm ngọc thiền này vào sẽ không thế nữa. Nó sẽ giúp linh hồn nàng yên tĩnh lại”, giọng chàng tao nhã trầm thấp, trong bóng tối cực độ động lòng người.
Ngọc thiền ngậm vào lập tức mát lạnh.
“Thiếp không thích có ve trong miệng!”, nàng lại kêu ca.
Chàng thở dài, lấy ngọc thiền ra đặt vào tay nàng, nói: “Được rồi, thế thì cầm trong tay chắc là được chứ?”.
“Vẫn chẳng khác mấy.”
Chàng lại lấy trong hộc tủ ra con nữa, đặt vào tay kia của nàng: “Mỗi tay cầm một con”.
“Nói xem, rốt cuộc chàng đã làm bao nhiêu con ngọc thiền rồi?”
“Một tủ đấy.”
“May mà thiếp quay về rồi, nếu không chàng cứ tiếp tục làm há lại chẳng chất đầy một cái vại sao?”
“Hà Y… nàng thật sự về rồi ư?”, chàng mê man nói, thanh âm trống rỗng vô cùng, khiến người ta phải rét run lên.
Nàng vươn tay ra sờ trán chàng, làn da trắng tái của chàng hơi sáng lên trong bóng đêm. Nàng biết chàng đang nhìn mình, tuy chỉ nhìn thấy một bóng hình mơ hồ, nàng vẫn cảm thấy được ánh mắt của chàng xuyên thấu bóng tối, nhìn thẳng vào nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn nàng.
Đột nhiên, tựa như trong phòng có một cơn gió âm lạnh thổi vào, nàng như một chú sóc sợ hãi hoang mang nắm lấy áo chàng: “Chàng… chàng cho rằng thiếp là ma sao?”.
“Lẽ nào nàng không phải?”, chàng nắm lấy tay nàng, lòng bàn tay nàng đầy mồ hôi, ngọc thiền trượt tới trượt lui trong này, “Nàng cứ luôn không yên tâm về ta, thường về thăm ta, cho nên nàng phải nắm hai con ngọc thiền cho chặt, nếu không, ta sẽ lại không thấy nàng đâu nữa”, chàng cúi đầu, khẽ nói bên tai nàng: “Hà Y, lần này… lần này đừng rời xa ta, được không?
“Đợi một chút! Thiếp đi thắp nến!”
“Đừng!”, chàng sống chết giữ lấy nàng, hét lên: “Nàng lại muốn đi sao? Nến thắp rồi, sáng… sáng lên, nàng sẽ lại biến mất!”.
Nàng xoa ngực chàng, tim chàng đập thình thịch, không biết là bi thương hay đang phẫn nộ. Nàng dịu dàng: “Thiếp không thắp nến nữa, thiếp ở đây với chàng… đừng lo lắng. Chàng xem, con ngọc thiền này thiếp nắm rất chặt…”.
Nàng kẹp ngọc thiền giữa ngón tay, sờ vào hai vết sẹo lồi đang nóng rực trên người chàng. Chúng tựa như hai lòng sông khô cạn trên sa mạc, cho dù chỉ là chạm vào cũng vẫn cảm thấy đáng sợ. Nàng nghĩ tới bộ dạng đau đớn vật vã của chàng khi thụ thương, lòng đau như cắt, xót xa, thương cảm hỏi: “Còn đau không?”.
“Không đau.”
“Là kẻ nào… là kẻ nào làm chàng bị thương?”, bất tri bất giác, nước mắt nàng đã tuôn trào.
“Chớ có nghĩ linh tinh… ta…”, chàng định nói tiếp nhưng nàng đã ngăn chàng lại, ôm chặt lấy chàng, nước mắt thương tâm nhỏ trên vết sẹo của chàng, “Vô Phong, thiếp về rồi, về thật rồi…”, nàng kh