Vụ bí ẩn Con rắn hát lầm rầm - Full
Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342591
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2591 lượt.
ực. tôi không biết gặp mẹ sẽ nói những gì.tôi lê bước chân nặng nhọc đến trước cửa phòng mình, nghe thấy tiếng mẹ đangnói chuyện với ai đó.
tôi ủ rũ đẩy cửa bước vào, thấy trưởng thôn Kim và vợ của anh đang ngồi nóichuyện với mẹ. thấy tôi quay về, mẹ liền vẫy tay gọi tôi :
- An Nhi à, con về đúng lúc lắm! trưởng thôn với vợ anh ấy có việc phải đến đồnĐại Thụ, lát nữa sẽ có xe qua đón họ, mẹ nhân tiện đi nhờ đến nhà bà ngoại conluôn, thế thì ngày mai không cần làm phiền đồn trưởng Hạ nữa. Mẹ đi rồi con cứyênt âm mà giúp họ phá án nhé, biết đâu có thể tìm thấy anh cả con!
Nhà bà ngaoị tôi gần đồn Đại Thụ, cách thôn Kim Gia mấy chục cây số về phía tâybắc. Ông ngaoị tôi đã qua đời cách đây mấy chục năm, trong nhà chỉ còn lại mìnhbà ngoại hơn 80 tuổi. Bà nhgoại mặc dù đã cao tuổi nhưng tai không hề nghễnhngãng, mắt không hề mờ, xương cốt vẫn còn rất dẻo dai.Vợ của trưởng thôn Kim làhàng xóm với bà ngoại tôi, bình thường rất hay quan tâm chăm sóc bà ngoại.Trưởng thôn nói ngày mai đám cưới cậu em vợ, vì thế đã cho 2 xe đến đây đón họvề. Bây giờ 2 vợ chồng trưởng thôn đang định về luôn tối hôm nay. Họ biết mẹtôi đang bệnh nên qua đây thăm hỏi, nhân tiện hỏi xem mẹ tôi có cần hỏi han gìbà ngoại không, vừa hay biết chuyện mẹ tôi chuẩn bị qua nah2 bà ngoại, thế nênbảo mẹ cùng đi luôn.
nghe mẹ nói vậy trong lòng tôi khẽ rung động, lập tức đồng ý. tôi vừa chuẩn bịđồ đạc cần thiết cho mẹ xong thì điện thoại của trưởng thôn Kim đổ chuông.chẳng bao lâu sau, chiếc xe con đến đón vợ chồng trưởng thôn đã đỗ xịch trướccổng nhà tôi .
tôi và anh trưởng thôn dìu mẹ tôi lên xe. Mẹ bảo tôi ở nhà trông coi nhà cửacẩn thận. trước khi đi trưởng thôn còn kéo tôi ra 1 góc, khẽ nói với tôi:
- Kim An, tôi biết dạo này cậu đang rối như tơ vò, chuyện của mẹ cậu cậu chớlo, 2 vợ chồng tôi nhất định sẽ chăm sóc mẹ cậu chu đáo. tôi với vợ đã bàn bạcvới nhau rồi , tối nay chúng tôi đến đồn Đại Thụ, ngày mai cô ấy sẽ không vềđây nữa, cô ấy cũng ở lại nhà mẹ đẻ 1 thời gian, đợi khi nào chuyện trong nhàcậuổn định lại mới đưa mẹ cậu về luôn thể.
Nói đến đây trưởng thôn liền nhìn tôi, tiến lại gần rồi nắm chặt lấy tay tôi ,miệng khẽ nói:
- người anh em, tôi nghe nói tổ phá án muốn bắt giam cậu, cho dù người khác cónói thế nào trong lòng tôi vẫn hiểu rọ tính cách cũa cậu. Bây giờ bọn họ hiểunhầm cậu, cậu hãy cẩn thận lo liệu! - nói rồi anh vỗ vỗ vai tôi an ủi.
tôi hiểu ý của trưởng thôn, cảm kích siết chặt tay anh , gật gật đầu. sau đó,trưởng thôn lên xe, tôi đứng bên ngoài vẫy tay tạm biệt mọi người . chiếc xenhanh chóng biến mất vào trong màn đêm.
mẹ đi rồi , trong nhà càng thêm lạnh lẽo. tôi buồn phiền trở về phòng mình, lạinghĩ đến chuyện ngày mai đồn trưởng Hạ sẽ bắt giam tôi như 1 tên tội phạm giếtngười , không ít người trong thôn đã coi tôi như 1 kẻ khốn nạn dụ dỗ chị dâucủa mình, giờ biết tin tôi bị bắt giam nhất định họ sẽ suy đoán bừa bãi, mà nhưvậy thì tổ phá án càng hiểu nhầm tôi nghiêm trọng hơn. trong lòng tôi hiểu rõmình bị oan, thế nhưng trong tay tôi lại chẳng có bằng chứng gì chứng minh chosự trong sạch của mình. Trong tình cảnh này mà lại mất đi tự do thì kết quảcuối cùng chắc chắn là ngồi chờ chết.
hiện giờ chỉ có anh cả mới có thể làm chứng cho tôi , thế nhưng lại chả biếtanh cả sống chết thế nào. Nếu như tôi có thể tìm thấy anh cả có lẽ tôi sẽ có cơhội lật lại thế cờ.Còn nữa, đôi giày dưới gầm giường kia nhắc nhở tôi rằng cókẽ muốn hãm hại tôi . cái ng1 này chắc chắn có liên quan đến cái chết của LanLan, hơn nữa mục đích hãm hại tôi chắc chắn là vì tiền của anh cả. Như vậy, nếutôi có thể tìm ra kẻ đã đặt đôi giày đó dưới gầm giường tôi thì tồ phá án sẽkhông nghi ngờ tôi nữa.
Nghĩ tới đây, tôi thầm hạ quyết tâm sẽ bỏ trốn ngay trong đêm nay, Có lẽ chỉ cóbỏ trốn mới có đường sống.Bởi vì sau khi bỏ trốn tôi có thể đi tìm anh cả tôi ,đồng thời ngầm điều tra xem kẽ đã hãm hại mình là ai. Nhớ lại những lời màtrưởng thôn đã nói với tôi trước lúc đi, anh ấy đã nói sẽ giúp tôi chăm sóc chomẹ, giúp tôi giải quyết được nỗi lo lắng trong lòng. Mà anh ấy còn thầm nói vớitôi rằng ngày mai tổ phá án sẽ bắt tôi lại, bảo tôi hãy sớm lo liệu, chẳng phảianh ấy đang ngầm ra hiệu bảo tôi trốn đi hay sao?
tôi vội vàng bỏ mấy cái áo vào trong túi, cầm mấy nghìn tệ lần trước chuẩn bịbỏ trốn với Lan Lan nhét vào trong túi áo. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, tôi liềntắt đèn phòng, đứng ngồi không yên chờ đợi đến đêm khuya.
lúc buổi chiều đồn trưởng hạ đã nói sẽ cho người giám sát tôi , bọn họ làm vậylà để đề phòng tôi bỏ trốn. rất có thể Tiểu Lâm và Tiểu Mã đã đứng mai phục sẵnở đâu đó quanh nhà tôi rồi , thế nên tôi phải đợi đến nữa đêm, chờ họ buồn ngủrồi mới bỏ trốn.
Qúa nửa đêm, trời tối đen như mực, không gian yên ắng đầy chết chóc, tôi lenlén đeo túi xách lên lưng rồi mở cửa phòng, cố gắng nhón chân đi thật khẽ ragian nah2 phía tây đối diện, men theo tường đi đến nah2 vệ sinh ở góctây nam.Tôi đã nghĩ kĩ rồi , nói thế nào cũng không thề ra bằng đường cổng chính được,như vậy rất dễ bị Tiểu Lâm và