Cuộc Đua Của Những Thiên Thần.
Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2584 lượt.
ng bóng đêm vô tận, chạy như ma đuổi, thỉnh thoảnglại va phải những thân cây, chẳng mấy chốc trên người tôi đã chằng chịt nhữngvết thương, thế nhưng tôi không dám dừng lại, bởi vì nếu dừng lại chắc chắn tôisẽ bị bắt về. Có chết tôi cũng không thể để họ bắt lại. Bị họ bắt lại tôi sẽthành kẻ giết người thật sự, mà tội giết người chắc chắn là sẽ bị xử từ.
tôi thầm nhủ, giờ tôi không thể chết, tôi không thể chết 1 cách không rõ ràngnhư thế này. Tôi bỏ trốn là để đi tìm anh cả, là để tìm ra kẻ đã giết hại LanLan, tôi muốn chính tay bắt hắn để trả thù cho Lan Lan và rữa sạch tội danh chomình.
tôi càng chạy càng xa, chẳng biết đã vào sâu trong khu rừng từ lúc nào. Nghĩrằng Tiểu Lâm và Tiểu Mã không thể đuổi kịp mình nữa. tôi mới dựa vào 1 góc câyto thở hổn hển, lắng tai nghe ngóng xung quanh. không thấy tiếng của bọn họ nữarồi !
trong rừng yên tĩnh đến kì lạ. Màn đêm và sự tĩnh lặng chết chóc đang bao trùmlấy tôi . mặc dù tạm thời đã bỏ xa bọn Tiểu Lâm và Tiểu Mã, có thể đứng đây 1lát nghỉ lấy sức nhưng trong lòng tôi lại cảm thấy càng lo sợ. 1 cảm giác cònđáng sợ hơn cả cái chết cứ bám riết lấy tôi như hình với bóng! trong khu rừngtối tăm này, xác của Lan Lan đã bị chó hoang cắn xé. Hình ảnh về cái thi thể bịcắn xé thê thảm của Lan Lan lại hiện lên trong đầu tôi , cái đầu lâu khủngkhiếp ấy cứ lắc lư trước mặt tôi , mặc dù tôi chẳng thể nhìn thấy gì nhưng tôicó thể cảm nhận được !
Chính miệng tôi đã đồng ý sẽ dẫn Lan Lan chạy trốn, cô ấy thực sự đã đi theotôi , nhưng cô ấy nhất định không chịu lộ diện gặp tôi , nói 1 cách chính xáclà cô ấy có thể nhìn thấy tôi nhưng tôi không thể nhìn thấy cô ấy. Cô ấy chỉkhiến tôi cảm nhận được sự tồn tại của cô ấy bằng 1 cách thức vô cùng ma quái,tôi không biết cô ấy đang hù doạ tôi hay là đang giày vò tôi , nhưng tôi biếtrằng cô ấy đang oán tôi, đang trách móc tôi ! tôi thầm quyết tâm sẽ báo thù choLan Lan, cũng sẽ rửa sạch nỗi oan cho mình, cho dù có phải liều mạng tôi cũngsẽ làm cho sự thật được phơi bày, sẽ lôi cổ tên hung thủ khốn kiếp ấy ra ngoàiánh sáng.
trong thời gian dừng chân thở dốc, tôi đã kịp định thần và xác định phươnghướng. Sau đó, tôi lại mệt nhọc lê cái thân xác ê ẩm khắp nơi tiếp tục mò mẫmtrong bóng đêm. không biết phải mất bao lâu sau, cuối cùng thì tôi cũng thoátđược ra khỏi khu rừng. Mặc dù vẫn trong đêm nhưng ở bên ngoài khu rừng dù saocũng sáng hơn nhiều. Xuyên qua màn đêm, tôi có thể nhìn thấy những dãy núitrùng điệp ở trước mặt
tôi thở hổn hển, thầm vui mừng vì mình đã không đi nhầm đường và thoát ra khỏikhu rừng. tôi định sẽ đến Tây An trước , sau đó sẽ ngồi tàu hoả đến Tương Tây,đi đường vòng như vậy có lẽ sẽ an toàn hơn. Anh cả đã từng đến Tương Tây điềutra thân thế của Lan Lan nhưng không điều tra được , tôi hi vọng lần này anhbiến mất 1 cách bí ẩn như vậy cũng là vì anh đến đó. Mặc dù cái khả năng nàykhông lớn nhưng tôi vẫn muốn thử vận may xem sao. Hơn nữa, đồn trưởng Hã saukhi biết tôi chạy trốn nhất định sẽ phái người đi khắp nơi lùng bắt tôi . Bâygiờ tôi chỉ còn cách đi càng xa càng tốt .
Đương nhiên, tôi quyết định đi Tương Tây cũng còn có 1 nguyên nhân khác. Kể từsau khi anh cả nói bí mật giữa Lan Lan và Linh Nhi với tôi , tôi cũng có chúthoài nghi với thân thế của Lan Lan. GIa đình tôi 5 lần 7 lượt gặp tai nhoạ điềutrực tiếp hoặc gián tiếp có liên quan đến Lan Lan và Linh Nhi. tôi và anh cảđến Tương Tây là cùng 1 mục đích, đó là tìm kiếm gia đình của Lan Lan, làm rõmối quan hệ giữa Lan Lan và Linh Nhi, tìm hiểu xem mối quan hệ như thế nào. Cónhư vậy có lẽ tôi mới làm rõ được Lan Lan hiện giờ đang đeo bám tôi là ngườihay là ma.
Vượt qua những con gió lạnh buốt táp vào mặt, men theo những con đường núi gồghề, khoảng 1 tiếng đồng hồ sau thì tôi đã đi qua được sườn đồi thứ nhất. Lúcnày trời đã gần sáng. Bóng tối trước khi bình minh có lẽ là lúc tối tăm nhất,tôi nước thấp bước cao vượt qua những triền dốc tối đen, 2 bên cỏ cây rậm rạp,tiếng gió thổi lá cây xào xạc đến rợn người . Thỉnh thoảng trên đường đi lạixuất hiện những tảng đá to với hình thù rất kì quái, trông chẳng khác gì nhữngbóng ma ghê rợn, khiến cho tôi sợ chết khiếp, tôi vừa đi vừa ngó nghiêng xungquanh.
Khó khăn lắm vượt qua được triền dốc thứ 2, tôi thật sự mệt không thể đi nổinữa, liền ngồi ở 1 tảng đá ven đường để nghĩ ngơi. Tôi thầm nghĩ chắc là mìnhsẽ vượt qua được triền dốc này và đi vào địa phận của Thiểm Tây trước khi trờisáng. Vừa ngồi xuống thở dốc thì đột nhiên tôi nhìn thấy 1 cái bóng trắng loélên rồi lập tức biến mất trước mắt mình. tôi cứ ngỡ mình bị hoa mắt, thế nhưngnghĩ đến chuyện có thể hồn ma của Lan Lan vẫn đang bám theo mình, trong lòngtôi lại bắt đầu hoang mang.
Nghe người già trong thôn nói, ở những nơi núi cao đồng hoang như thế này rấtdễ gặp ma quỷ. Cứ nghĩ đến những cái bóng ma quái ở trên triền dốc là tôi lạithấy nổi hết da gà. tôi không dám tiếp tục ngồi nghĩ nữa, cắn chặt răng nhấcgót đi tiếp. được nữa triền dốc thì trời đả tang tảng sáng. Vì hoảng sợ mà cằmđầu cắm cổ chạy suốt cả đêm khiến cho toàn thân tôi riệ