Chuyến xe buýt không người lái
Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342590
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2590 lượt.
Tiểu Mã phát hiện. Nếu như bị bọn họ bắt về thìcàng khó ăn nói, chắc chắn bọn họ sẽ cho rằng tôi bị phát hiện tội lỗi nên phảibỏ trốn.
Đằng sau bức tường ở phía tây nam là sân nhà người khác. Trong sân, chỗ tiếpgiáp với tường nhà tôi có 1 cây hồng ngâm.tôi leo lên nóc nhà vệ sinh, lắng tainghe động tĩnh bên nhà hàng xóm, sau đó lại thò đầu ra quan sát, không thấy cògì bất thường liền leo qua bức tường cao, bám vào cái cây rồi tụt xuống sânnah2 người ta, sau đó lại leo qua bức tường thấp để ra 1 con hẻm nhỏ. Mặc dùlàm như thế này rất mất sức nhưng rất có thể Tiểu Lâm và Tiểu Mã không ngờ rằngtôi sẽ bỏ chạy qua đường nhà hàng xóm.
con hẻm nhỏ tốiđen như mực,tĩnh mịch vô cùng. Phía nam con hẻm al2 đường lớn,phía bắc thông ra bên ngoài thôn. tôi cảnh giác nhìn sang 2 con đường 1 lúc,xác định không có gì bất thường mới ẩn mình trong ánh đèn nhập nhoạng để đitheo con đường thôngr anh bên ngoài thôn.
bên ngoài thôn có 1 con đường nhỏ dẫn đến thôn Triệu Bảo Tử, đi con đường nàysẽ phải ngang qua phần mộ của Linh Nhi. Nhớ đến cái đêm cùng anh cả ra mộ LinhNhi chớ quỹ vô thường tôi lại thấy rùng mình. thế nên tôi quyết định sẽ khôngđi theo con đường này.
con đường thôn Tây dẫn ra huyện, thôn Đông là 1 ngọn núi cao, hoàn toàn không cóđường đi, nghĩ tới nghĩ lui, tôi quyết định sẽ đi từ thôn Nam cho an toàn, 1 làvì con đường này tôi khá rành rọt, mặc dù có khó đi 1 chút nhưng rất dễ ẩn nấp.2 là lần trước dẫn Lan Lan đi trốn cũng đã chọn con đường này, hơn nữa Lan Lanđã bị giết ở ngôi miếu thôn Nam, thế nên cảnh sát sẽ nghĩ rằng tôi không dám đicon đường này. Ngày mai khi phát hiện ra tôi bỏ trốn, đồn trưởng Hạ sẽ chongười đuổi theo con đường thôn Tây hoặc thôn Bắc, như vậy khả năng tôi bị bắtlại sẽ nhỏ hơn nhiều.
sau khi quyết định, tôi liền đi đường vòng đến thôn Nam, trước mặt chính là khurừng tối om om, ngôi miếu bên đường thấpthoáng ẩn hiện trong đêm. Theo lí mànói thì đến đó là tôi sẽ an toàn. 1 khi có người đuổi theo, tôi có thể lẽn vàorừng, rất khó mà tìm ra tôi . nhưng bởi vì bỏ trốn nên trong lòng cứ hoangmang, lúc nào cũng cảm thấy như có người đuổi theo mình, khiến cho tôi cứ cắmđầu cắm cổ mà chạy, Nhưng càng đến gần khu rừng thì tim tôi càng đập nhanh,dường như tôi nhìn thấy Lan Lan từ trong ngôi miếu bên đường nhìn ra, trênngười cô ấy toàn là máu, đôi mắt vô hồn trợn lên, từ từ tiến lại gần tôi ....
ÂMHỒN KHÔNG TAN
Tôi vừa lo ngay ngáy vừa chạy ra bìa rừng, nhìn thấy ngôi miếu ở trước mắt màlòng sợ hãi đến tột độ. Nhưng tôi càng sợ bị tổ phá án bắt lại, nếu như vậy thìcó nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch hết tội. Chắc chắn bọn họ sẽcoi tôi là 1 tên tội phạm giết người bỏ trốn, lúc ấy ngay cả 1 cơ hội lật ngượctình thế cũng chẳng có.
bởi vì sợ hãi nên tôi vốn định đi vòng qua ngôi miếu, thế nhưng không biết tạisao mà lúc đi đến trước đó, 2 chân tôi lại run lên cầm cập. chân nặng như bịđeo đá, không sao cất bước được . tôi nghĩ chắc chắn là hồn ma của Lan Lan đãđeo bám lấy tôi , không cho tôi đi.
Trống ngực tôi đập thình thịch khi đứng trước ngôi miếu, tôi thầm cầu xin LanLan, xinh linh hồn của cô ấy đừng hù doạ, đừng ngăn cản tôi đi nữa. tôi nói vớicô ấy rằng đây không chỉ là tôi chạy trốn để cứu mìnhmà còn là đi tìm kẻ đãgiết hại Lan Lan để báo thù. tôi không dám ngẩng đầu nhìn, càng không dám đivào ngôi miếu, thi thể của Lan Lan đã từng nằm ở đó, mà hiện giờ bên trong lạichính là oan hồn của cô ấy. Lan Lan bị hãm hại phải chết thảm như vậy, tronglòng chắc chắn rất căm hận tôi , nếu không cô ấy đâu có níu chân không cho tôiđi như vậy?
lúc này dường như tôi nghe thấy sau lưng mình có tiếng bước chân, chắc chắn làTiểu Lâm và Tiểu Mã đã phát hiện tôi bỏ trốn và đang đuổi theo. tôi không tựchủ được ngẩng đầu lên, vừa ngoảnh đầu lại đã nghe thấy trong miếu phát ra 1giọng nói the thé đầy ma quái:
- Kim An. chẳng phải anh nói sẽ dẫn em cao chạy xa bay hay sao? tại sao anh nỡbỏ em lẻ loi nơi này. Em sợ lắm... sợ lắm...! - tiếng nói ấy từ gần đến xa,chẳng mấy chốc đã tan biến vào màn đêm.
tôi rùng mình sợ hãi, 2 chân mềm nhũn quỳ xuống trước ngôi miếu. tôi nghe rarồi , cái giọng nói văng vẳng ấy giống hệt như giọng nói của Lan Lan! Lẽ nàohồn ma của Lan Lan đang nói chuyện với tôi ? đúng thế, chắc chắn là thế rồi ,cô ấy đang trách móc tôi , trách tôi đã bỏ lại cô ấy ở đây 1 mình!
- Lan Lan, anh thừa nhận là anh sai, là anh vô tình hại em , nếu em có linhthiêng thì hãy đi cùng với anh , chúng ta sẽ cùng đi tìm kẻ đã sát hại em ! -tôi khẽ lẩm bẩm trong miệng, nhưng cô ấy không chịu nghe tôi.
- mau đuổi theo, có thể hắn ta ở trước mặt, chúng ta tuyệt đối không thể để chokẻ giết người ấy trốn thoát !
lần này thì tôi nghe thấy rõ ràng, tiếng nói từ xa vọng lại ấy chính là củaTiểu Lâm. anh ta và Tiểu Mã đã đuổi gần đến nơi rồi .
không biết lấy sức lực ở đâu mà tôi vùng đứng dậy, cắm đầy chạy thẳng vào khurừng tối đen.
trong rừng tối đen như mực, có bàn tay đặt trước mặt cũng chẳng nhìn thấyrõ.Tôi liều mạng mò mẫm tro