Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Trùm Quyền Lực Cuối Cùng

Ông Trùm Quyền Lực Cuối Cùng

Tác giả: Mario Puzo

Ngày cập nhật: 22:37 17/12/2015

Lượt xem: 1342569

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2569 lượt.

i”.
Vail vét sạch mấy cái bánh pasta rồi anh nhìn món khai vị,ba lát thịt bê vắt chanh. Anh cầm dao và nĩa lên, nói: “Tất cả những cái đó chẳng đáng *** gì. Năm mươi năm sống trên đời, tôi mới học được bài học là không có tiền thì mình chỉ là cục cứt”.
Molly bảo: “Anh không khác thường mà là khùng. Đừng ca cẩm chỉ vì anh không giàu. Anh đâu có nghèo. Nếu anh nghèo, chúng ta đâu ngồi đây được. Anh không gánh nổi nghệ thuật của anh thì có”.
Vail bỏ dao nĩa xuống. Anh vỗ tay Molly, nói: “Cô đúng. Tất cả những gì cô nói đều đúng, tôi hưởng thụ cuộc đời từng giây từng phút. Đó là vòng cung của cuộc đời nó kéo tôi xuống”. Anh uống ly rượu rồi nói thẳng: “Tôi sẽ không bao giờ viết lại nữa. Viết tiểu thuyết là mạt vận, như làm thợ rèn vậy. Bây giờ là điện ảnh và truyền hình.”
Claudia kêu lên: “Khùng quá đi. Thiên hạ vẫn đọc hà rầm đó thôi”.
Molly bảo: “Bất cứ lý do nào anh nêu ra để không viết là chỉ vì anh làm biếng. Đó là lý do thật sự anh muốn tự tử”. Mọi người đều bật cười. Vail lấy thịt bê và món tráng miệng tiếp cho hai cô. Giây phút độc nhất anh ta tỏ ra ân tình là khi ngồi vào bàn ăn, dường như anh cảm thấy thú vị được lo cho người khác. Anh nói:
- Tất cả đều đúng. Nhưng một nhà văn muốn có một đời sống khấm khá thì chỉ có cách viết ba cái truyện dễ hiểu, đơn giản, lá cải. Nhưng kể cả ba cái truyện đó cũng mạt luôn. Một cuốn tiểu thuyết không thể nào đơn giản, dễ hiểu hơn một cuốn phim được.
Claudia nổi giận: “Tại sao anh cứ hạ điện ảnh vậy? Tôi thấy anh khóc khi xem phim mà. Điện ảnh là một nghệ thuật”.
Vail đang vui, dù sao anh đã thắng trong cuộc đấu với hãng phim. Anh bảo Claudia: “Tôi đồng ý với cô. Điện ảnh là nghệ thuật. Tôi ca cẩm chỉ do lòng đố ky thôi. Điện ảnh làm tiều thuyết đâm ra lạc hậu. Cái gì là quan điểm để viết một đoạn văn trữ tình về sự thiêng liêng, để vẽ nên một thế giới hôi hổi hồng hào, một cảnh đẹp buổi hoàng hôn, một dãy núi mênh mông tuyết phủ, những con sóng dữ dội của đại dương”, anh vừa ngâm nga vừa vung vẩy hai tay diễn tả. “Làm sao cô có thể viết về nỗi đam mê và sắc đẹp của phụ nữ? Có ích gì khi người ta có thể nhìn tất cả những cái đó trên màn ảnh với màu sắc Technicolor? ô, những kỳ nữ môi dầy thắm đỏ, với đô mắt xa xôi dị kỳ, mà người ta còn có thể chiêm ngưỡng cả núi đồi dầy dầy sẵn đúc một tòa thiên nhiên của các nường, trông ngon lành như miếng thịt nhận từ VVellington. Còn “đã” hơn ngoài đời thật, cần gì tới văn chương. Rồi làm sao viết được những hành động hào sảng của những anh hùng, giết kẻ thù như ngóe, coi may rủi, cám dỗ nhẹ tựa lông hồng, và khi những bộ mặt bị tra tấn, quằn quại đầm đìa máu lù lù hiển hiện trên màn ảnh. Diễn viên và cái máy quay phim làm tất cả công việc này, không cần phải cầu viện tới bộ não. Thằng stallone láu cá như Achilles trong lliad. Chỉ có một điều hiện nay điện ảnh không thể làm được là đào sâu tính cách nhân vật, nó không thể lập lại quá trình tư tưởng, sự phức tạp của cuộc đời.” Anh ngừng một lát rồi trầm ngâm nói: “Nhưng các cô biết điều tệ nhất là gì không? Tôi là người theo chủ nghĩa toàn năng, tôi muốn thành một nghệ sĩ, một nghệ sĩ phải là một cái gì đó thật đặc biệt. Cái điều tôi ghét điện ảnh là nó là một nghệ thuật phổ thông. Ai cũng có thể làmmotoj cuốn phim. Cô nói đúng, Claudia, tôi đã xem những cuốn phim làm tôi khóc và tôi biết sự thực rằng tụi làm phim đó là một lũ đần, vô cảm, vô học, không một li đạo đức. Thằng viết kịch bản là một thằng vô văn hóa, đạo diễn là một tên tâm thần hoang tưởng, cha sản xuất là một đứa đồ tể của nền luân lý, còn lũ diễn viên thì đấm vô tường hay mặt kiếng để diễn tả cho khán giả thấy nỗi bực dọc, rối trí. Thế là điện ảnh thành công. Tại sao vậy? Vì một cuốn phim phải sử dụng từ nghệ thuật điêu khắc, hội họa, âm nhạc, thân thể con người và kỹ thuật tạo ra nó, trong khi một cuốn tiểu thuyết là những hàng chữ, giấy trắng mực đen. Thật ra điện ảnh cũng chẳng là cái gì tệ quá đâu. Nó là sự tiến bộ đấy. Một nghệ thuật mới đấy. Một nghệ thuật phổ thông, một nghệ thuật không phải ráng sức. Chỉ cần mua một cái máy quay phim và rủ rê vài đứa bạn, là xong”.
Vail cười rạng rỡ: “Vậy không tuyệt vời à, một nghệ thuật không đòi hỏi tài ăng. Hãy chọn ra điều phổ thông nào, phương cách nào để tạo thành cuốn phim của riêng mình. Cái đó sẽ thay thế cho tình dục. Rồi cô đi xem phim của tôi, tôi đến xem phim của cô. Đó là thứ nghệ thuật sẽ đổi thay thế giới cho tốt đẹp hơn. Claudia, hãy vui sướng vì cô sẽ ở trong cái nghệ thuật được hình thành từ những cái đó trong tương lai.”
Molly bảo: “Claudia đã tranh đấu cho anh, bảo vệ anh. Và tôi kiên trì với anh cònhovvn lũ thân chủ giết người của tôi. Vậy mà anh mời tụi tôi ăn để hạ nhục tụi tôi đấy à? Anh thật là thằng tồi”.
Vail ngẩn ra: “Tôi đâu làm nhục ai đâu. Tôi chỉ phân tích mà. Tôi rất biết ơn và yêu quí cả hia cô” Rồi anh ta lúng búng: “Tôi đâu có nói tôi hay ho gì hơn hai cô đâu”.
Claudia phá lên cười: “Anh khắm thật đó, Ernest”.
Vail nói thật dễ thương: “Chỉ trong đời thật thôi, chúng ta nói chuyện côn


XtGem Forum catalog