XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Trùm Quyền Lực Cuối Cùng

Ông Trùm Quyền Lực Cuối Cùng

Tác giả: Mario Puzo

Ngày cập nhật: 22:37 17/12/2015

Lượt xem: 1342573

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2573 lượt.

gái nhắm làm phim được không?”
Bantz bảo: “Kinh phí thấp, cô ấy làm những phim tàm tạm, coi được”.
Marrion mệt mỏi nói: “Tại sao chúng ta cứ phải trả giá cho những ý đồ hay ho như thế của người khác nhỉ? Thôi thì cứ cho nó một thằng nhà văn kha khá, đừng giao cho nó những ngôi sao. Như vậy nó đủ hài lòng rồi, mà đỡ tốn tiền”.
Bantz hỏi: “ông định cho thằng Vail hưởng trên tổng số tiền làm phim từ sách nó thật à? Luật sư của ta cho hay, nếu nó chết thật, ta vẫn thắng kiện”.
Marrion cười: “Nếu tôi khỏe. Còn nếu không, việc đó hoàn toàn tùy thuộc vào anh. Anh điều khiển màn này đó”.
“Không, Marrion, ông sẽ khỏe lại thôi. Chắc chắn vậy mà”.
Hắn nói rất thật lòng, hắn không có ước vọng kế vị Eli Marrion, thật tình hắn rất sợ cái ngày chắc chắn sẽ đến đó. Hắn có thể làm bất cứ điều gì khi còn Marrion đồng ý.
Marrion lại nói: “Mọi việc sẽ tùy thuộc vào anh, Bantz ạ. Sự thật là tôi không làm theo lời bác sĩ đâu. Các ông ấy bảo tôi thay tim, tôi đã quyết định là không. Tôi còn có thể sống được sáu tháng, có thể một năm có thể không tới vì con tim khốn kiếp này của tôi. Vả lại, tôi già quá rồi, không đủ sức chịu nổi ca thay tim đâu”. Truyện "Ông Trùm Quyền Lực Cuối Cùng "
Bantz choáng váng: “Họ không làm một quả tim phụ để ông chịu đựng trong thời gian mổ hay sao?” Thấy Marrion lắc đầu. Bantz tiếp: “Đừng vô lý vậy, chắc chắn là ông có thể thay tim được. Chính ông xây nửa cái bệnh viện này, chúng nó phải lo cho ông một quả tim chứ. ông còn sống ít ra là mười năm nữa”. Hắn ngưng lại một lát rồi nói tiếp: “ông mệt mỏi quá, Eli, ngày mai mình chuyện trò tiếp nhé”. Nhưng Marrion đã lơ mơ ngủ. Bantz đi gặp các bác sĩ, nói với họ bằng mọi cách phải kiếm cho ra một quả tim mới thay cho Marrion.
Ernest Vail, Molly Flanders và Claudia ăn mừng tại quán la Dolce Vita trên đường Santa Monica. Claudia rất thích tiệm ăn này. Cô có những kỷ niệm riêng với nó từ khi cô còn là một đứa con gái nhỏ, cô được bố đưa đến đây và đối xử như một nàng công chúa. Cô nhớ những chai vang trắng chồng chất cả đống trong hốc tường, trên quầy, la liệt trên tất cả những chỗ trống của quán. Khách hàng chỉ với tay lượm một chai như hái chùm nho.
Ernest Vail đang rất hưng phấn, và Claudia tự hỏi, ai mà tin được thằng cha này có ý tự tử chứ. Anh ta đang hí hửng vì anh ta hù vậy mà được việc. Rượu chát đỏ tuyệt ngon làm cả bọn trở nên khoái hoạt và bốc phét tưng bừng. Đứa nào cũng thấy tự hài lòng. Món ăn Ý đầy dinh dưỡng tăng thêm năng lượng cho cả bọn.
Vail bảo: “Nào, như vậy ta thử nghĩ xem đã đủ chưa hay cần đòi hỏi thêm đây?”.
Molly than phiền: “Thôi, đừng tham lam quá đi. Mọi việc ổn thỏa rồi”.
Vail hôn tay ả như một ngôi sao điện ảnh: “Molly, cô em là một thiên tài. Một thiên tài tàn nhẫn, thật đấy. Hai cô hăm dọa một lão già ốm yếu trên giường bệnh như thế nào vậy?”.
Molly chấm bánh mì sốt cà, nói: “Ernest, anh sẽ chẳng bao giờ hiểu thành phố này đâu. Không có lòng thương xót. Kể cả khi anh xỉn, si tình hay cháy túi, chẳng đứa chó nào thương anh đâu. Vậy thì hà cớ gì phải phá lệ cho một con bệnh chứ?”
Claudia hỏi: “Có lần Skippy Deere bảo tôi là khi mình mua thì dẫn kẻ bán đi ăn cơm Tàu, còn khi bán cái gì cho ai, thì dẫn họ đến tiệm ăn Ý. Vậy là sao?”
Molly bảo: “Nó là một thằng sản xuất, chắc cu cậu thuổng câu đó trong cuốn sách nào đó. Không đầu không đuôi chẳng có nghĩa mẹ gì”.
Vail ăn uống với sự khoái trá của một tên tội phạm được ân xá. Anh ta kêu riêng cho mình ba thứ pasta khác nhau, chia cho mỗi cô một chút ăn thử. Anh nói: “Món ăn Ý ngon nhất thế giới ở ngoài La Mã đấy. Còn cái câu của thằng cha Skippy ấy à, nó lộ rõ phần nào tính cách giới điện ảnh đó.
Cơm Tàu thì rẻ, cộng tiền bao bữa ăn với tiền mua, kinh phí sẽ thấp. Còn khi gạ ai để bán, đồ ăn Ỹ làm ta buồn ngủ híp mẹ nó mắt, lú lẫn rồi, giá cẳ thế nào mà chẳng ô kê. Tôi khoái cả đồ ăn Tàu lẫn Ý. Nhưng biết được cái mánh của Skippy cũng thú, chửng tỏ nó không làm gì mà chẳng có ý đồ, phải không?”
Vail luôn luôn gọi ba phần tráng miệng, anh ta không ăn hết ráo, nhưng chỉ muốn nếm nhiều món khác nhau trong một bữa ăn. Với anh chuyện đó chẳng có gì khác thường, kể cả lối ăn mặc của anh, cứ như quần áo chỉ để mà che mưa, nắng, kể cả việc cẩu thả khi cạo râu cạo mặt, kể cả việc hăm tự tử, cũng chẳng có vẻ gì là không hợp lý và lạ lùng cả. Cả cái tính hoàn toàn thẳng thắn rất trẻ con, làm mọi người đến khổ. Claudia chẳng lạ gì những trò quái đản. Hollywood là nơi bao bọc những trò quái gì, khác thường. Cô bảo:
- Này Ernest, anh đủ khác thường để đúng là dân Hollyvvood đấy.
Vail trả lời: “Tôi đâu phải là một thằng khác thường. Tôi đâu có giả tạo như tụi nó”.
- Anh không cho rằng cái trò định tự tử của anh trong vụ kiện cáo về tiền bạc là khác thường à?
Vail nói: “Đó là câu trả lời hoàn hảo cho nền văn hóa của chúng ta đó. Tôi mệt mỏi làm người quá rồi”.
Claudia nóng nảy: “Tại sao anh có thể nghĩ như vậy được chứ? Anh viết mười mấy cuốn sách, anh đã chiếm giải Pulitzer. Anh nổi danh khắp thế giớ