Tác giả: Trường Sơn Lê Xuân Nhị
Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015
Lượt xem: 1342472
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2472 lượt.
Tôi ngồi im không nói gì, cũng không thèm hỏi ông Bob sẽ chở tôi đi đâu với chiếc xe thổ tả này của tôi. Có một điều tôi để ý là chiếc xe của tôi không thể đi xa được. Cứ mỗi lần muốn đi thăm ai xa, tôi phải đem theo vài ga-lông nước để chuẩn bị đổ mỗi khi thấy đồng hồ chỉ nhiệt độ chỉ cao. Chuyện này làm thét rồi quen đi, tôi không bao giờ để ý tới mãi cho đến hôm nay. Chiếc xe chạy đã gần một tiếng đồng hồ rồi mà đèn báo hiệu máy nóng vẫn không bật lên.
Ông Bob lái xe, dường như biết đến sự suy nghĩ của tôi liền cười nói:
-Chiếc xe thổ tả này sáng nay tao phải gọi cho thợ máy đến kéo về sửa lại hết cho mày.
Tôi trợn mắt lên:
-Sửa lại hết?
-Đúng. Kể từ giây phút này, mày khỏi phải lo chuyện gì hết. Máy mới, bình điện mới, thắng mới. Xe này ít nhất cũng chạy được khoảng 1 năm nữa. Mày nên nhớ, người Mỹ trung bình thay xe mới mỗi 3 năm một lần...
Lại chuyện cứ mỗi tháng hay mấy năm của người Mỹ... Nhưng tôi quả tình không ngờ ông Bob lại bỏ tiền ra sửa lại chiếc xe thổ ta cho tôi. Đã có một lần, tôi đem chiếc xe thổ tả của mình tới một xe hơi để cho họ làm bản ước lượng những gì cần sửa chữa. Hồi đó mùa đông gần tới và tôi đang lo sợ. Sau khi bắt tôi chờ khoảng nửa ngày trời, ông thợ máy đi vào nhìn tôi, lắc đầu cái kiểu "thợ máy chê". Tôi nhớ mãi, ông già ngồi xuống bên tôi, giọng như của người cha khuyên người con:
-Mày biết rằng làm nghề thợ máy như tao thì rất ham sửa xe để kiếm tiền. Xe càng hư nhiều thì tao càng khoái...
Ông ngừng ở đó, hút một hơi thuốc lá rồi tiếp. Giọng có vẻ hơi... đau khổ:
-Tuy nhiên, chiếc xe của mày, tao nói thật, mày nên gởi nó vào nghĩa địa và kiếm một chiếc xe mới mà mua. Nó không đáng để sửa nữa.
Mãi sau này tôi mới hiểu lời nói đó là do bởi cái tính thực thà và không muốn phí thời giờ của ông thợ máy, và cũng có thể ông ta đoán được ra rằng nếu sửa cho tôi thì chưa chắc tôi đã có tiền mà lấy xe. Nhưng câu nói đó đối với tôi lúc ấy lại làm cho tôi bị mặc cảm nặng nề. Cái mặc cảm mà sau này nghĩ lại tôi mới thấy là lố bịch. Chẳng qua là vì suốt đời tôi chưa hề làm chủ một chiếc xế hộp, nay vừa mới sang Mỹ, được làm chủ chiếc xe mà bị người ta khuyên cho một câu như vậy thì tôi đau khổ lắm. Tôi nói bướng:
-Nhưng ông cho tôi một cái bảng dự tính sửa chửa đi, tôi muốn sửa chiếc xe này.
Tôi biết rằng tôi nói dối, và hình như người thợ máy cũng biết rằng tôi nói dối nhưng ông vẫn kiên nhẫn bỏ đi vào trong. Nửa tiếng sau ông trở ra với cái tờ ước lượng vào khoảng 5 ngàn đô la với đủ các thứ tiết mục cần phải thay thế, từ cái máy cho tới hộp số, thậm chí cái trục bánh phía sau cũng cần phải bỏ đi. Tôi nhớ hồi đó giá tiền một chiếc xe mới tinh chỉ có khoảng 5 ngàn. Và một chiếc xe cũ chạy ngon lành giá chỉ trên dưới 1 ngàn đồng...
Bây giờ tự nhiên nghe nói chiếc xe tôi thay thế hầu như gần hết thì tôi ngạc nhiên hỏi:
-Trong vòng một ngày mà thợ máy thay đầu máy được à?
Ông Bob cười:
-Một ngày là lâu. Thợ máy của tao chỉ cần 3 tiếng đồng hồ là tháo một cái máy, sửa rồi lắp nó lại và còn có thì giờ uống cà phê lai ra trong khi làm việc nữa.
Sau này tôi mới biết là ông Bob nói thật chứ không nói giỡn. Tôi hỏi:
-Thế thì tôi thiếu ông bao nhiêu tiền?
Ông Bob cười:
-Không tốn mày đồng nào hết. Thằng chủ tiệm xe cũng là dân TQLC. Nó là bạn tao.
-Nhưng tại sao ông lại sửa xe cho tôi?
Ông Bob mồi điếu thuốc:
-Thực ra, tao sửa xe cho mày mà cũng như sửa xe... cho tao. Công việc mà mày sắp làm đòi hỏi mày cần có một chiếc xe ngon lành.
Ông Bob chắc lưỡi rồi nói tiếp:
-Bởi vì nếu xe không ngon thì hoặc mày sẽ chết hoặc sẽ tàn đời trong khám đường liên bang.
Tôi lạnh mình. Lạnh mình nhưng đồng thời cũng biết mình không còn lối thoát nào khác hơn. Cây súng giết người của tôi vẫn còn nằm trong tay thằng Jay. Nó chỉ cần gọi một cú điện thoại là đời tôi tàn.
-Mình đi đâu đây?
Ông Bob bận điều chỉnh cái radio, không trả lời tôi. Một lúc sau chiếc xe quẹo vào một khu sang trọng, hình như là một cái club nào đó. Chúng tôi đậu xe ở bãi, ông Bob mở cốp xách theo một cái bị rồi chúng tôi đi vào. Mãi cho đến lúc bước vào trong và nhìn thấy súng ống bày ngổn ngan, tôi mới biết là mình vừa bước vào một cái club của dân tập bắn súng.
Người Mỹ làm chuyện gì cũng đến nơi đến chốn. Cái bãi tập bắn súng này sang trọng và trang hoàng y hệt một phi đoàn Không Quân Mỹ. Phía ngoài thì cỏ cắt thật sát, vòi phun nước đẹp như tranh vẽ. Bên trong thì tường và sàn nhà đánh bóng tưng, các cô thư ký trẻ đẹp tóc vàng tươi cười duyên dáng tiếp khách. Giờ này là giờ tan sở cho nên khách khứa cũng hơi nhiều.
Chúng tôi xếp hàng và khi đến phiên, ông Bob móc cái thẻ đưa cho cô thư ký. Cô ta đưa cho mỗi người chúng tôi một cái "headset" để che tai mới tinh và nói:
-Chúc hai ông có một buổi chiều vui vẻ.
Dĩ nhiên là phải vui rồi, tôi nghĩ thầm trong lòng như vậy vì hai lý do. Trước hết là đã lâu tôi chưa được bắn súng. Thứ hai là ông Bob chưa hề biết tôi là một tay thiện xạ trời cho