Tác giả: S.D.Perry
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1341807
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1807 lượt.
lo lắng. Barry là một trong những người thành thật nhất, một anh chàng ngay thẳng mà Chris từng biết. Nếu như anh ấy nói là đi tìm Jill rồi sau đó sẽ quay lại với họ, và đó là tất cả những gì anh ta sẽ làm.
Nhưng anh ta đã không quay lại. Còn nếu anh ta gặp rắc rối, thì bằng cách nào mảnh gia huy mà mình đưa cho anh ta lại được đặt ở đây?
Anh không thích bất kỳ sự giải thích nào, do chính phán đoán của anh đưa ra lúc này. Ai đó có thể đã lấy được nó từ anh ấy, hoặc có thể chính anh ta đã đặt nó và sau đó bị thương vì một lý do nào đó…những điều có thể xảy ra được dường như quá nhiều, không có cái nào trong số chúng là tốt cả.
Thở dài, anh ta quay đi và nhìn Rebecca.”Cho dù bất cứ điều gì xảy ra với Barry, chúng ta cũng phải tiến liên. Đây có thể là cách duy nhất để thoát khỏi tình trạng tồi tệ này.”
Rebecca mỉm cười.”Tôi ổn mà. Thật là tuyệt khi rời khỏi đó, anh biết mà?”
“Thế à, đừng đùa nữa” anh nói với một sự thông cảm. Anh cũng không nhận thức được bằng cách nào mà mình có thể quen với việc lớn trong cái lạnh, và việc chịu đựng cái không khí hôi hám ngột ngạt của căn nhà từ khi người ta bỏ chúng. Sự khác biệt đó thật đáng kinh ngạc.Họ đi bộ xuyên qua căn phòng sạch sẽ và dừng lại chỗ cửa sau, cả hai đều thở dài. Rebecca kiểm tra lại cây Beretta của mình kể từ khi họ rời khỏi căn phòng chính, cô bặm môi dưới một cách lo lắng. Chris biết làm thế nào để xoa dịu nỗi đau của cô và anh thử nghĩ xem có điều gì mà cô cần biết, việc đó có thể giúp đỡ cô nếu họ buộc phải rơi vào một trận chiến. S.T.A.R.S được huấn luyện tất cả những kỹ năng cơ bản , nhưng bắn vào một màn hình video với một cây súng đồ chơi thì hoàn toàn khác so với đời thực.
Anh bỗng nhiên cười toe toét, nhớ về những kiến thức mà anh học được khi anh hành động lần đầu tiên, chia ra từng nhóm nhỏ và cố gắng sống sót tại phía bắc New York. Anh đã từng khiếp sợ, và liều mạng để không còn chứng kiến nó nữa. Chỉ huy của chiến dịch đó là một con người cứng cỏi và cũng là một chuyên gia thuốc nổ lão luyện, một người phụ nữ nhỏ nhắn tên là Kaylor. Bà ấy đã nói chuyện riêng với anh trước khi họ tấn công, nhìn anh từ đầu đến chân, và cho anh một lời khuyên tốt nhất mà anh có thể nhận được .
“Nào con trai” bà nói, “không có gì xảy ra khi xuất hiện một ngôi sao băng, cố gắng đừng để quần con ướt”.
Điều đó đã giúp anh thắng được sự nhút nhát của mình. Lời khẳng định tổng thể số phận đã buộc anh phải tổng khứ sự sợ hãi tồi tệ của mình, và làm cho nó một chỗ yên nghĩ.
“Anh đang cười cái gì vậy?”
Chris lắc đầu, nụ cười nhạt dần. Bằng cách này hay cách khác, anh không nghĩ đó là việc dành cho Rebecca và những nguy hiểm mà họ đã từng đối mặt chưa cần phải bắn trả.”Một câu chuyện dài. Thôi nào, chúng ta đi.”
Họ di chuyển ra ngoài giữa không khí ban đêm yên tĩnh, những con dế và con ve kếu vo ve ở xung quanh cánh rừng. Họ đang ở chỗ gần giống như là một cái sân, những bức tường gạch cao ở từng cạnh, một nhánh lối đi dẫn tới con đường họ trốn thoát. Chris có thể nghe thấy tiếng nước chảy gần đó và tiếng hú thê lương của một con chó nhà hoặc chó sói ở phía xa, một âm thanh lẻ loi, cô độc và xa xăm.
Tiếng của những con chó…
Có một cặp chó nằm dài chắn ngang qua con đường đá, ánh trăng nhè nhẹ sáng long lanh tương phản với cái thân thể ẩm ướt đầy gân của chúng. Chris lách đến một trong hai con và cúi xuống, sờ vào bên hông nó. Anh nhanh chóng thụt bàn tay của mình lại, và cau có; thân thể con chó đột biến nhớt nháp và âm ấm, giống như nó được bỏ vào một lớp chất nhầy đặc.
Anh đứng lên, chùi tay mình vào chiếc quần”Nó chỉ mới chết,” anh nói một cách bình thản.”Dù thế nào vẫn chưa được một giờ.”
Có một cánh cổng sắt gỉ ở phía trước họ khi đi qua vài cái hàng rào. Chirs ra hiệu cho Rebecca và họ đi bộ tiến đến nó, tiếng nước càng lớn thêm trở thành tiêng ầm ầm và đục hẵn.
Chirs đẩy cánh cổng và nó đu đưa làm những chiếc bản lề rít lên dữ dội, lan khắp cái nhà kho được lót bằng đá rộng tương đương hai cái hồ bơi chập lại. Màn đêm sâu thẳm che khúc và bao trùm mọi góc cạnh, bởi những bức tường cây xanh gần như dày đặc và những bụi cây cỏ xum xê lấn át cả những đường viền rào chắn.
Họ tiếp tục tiến lên, và dừng tại rìa ở của một thác nước lớn. Có vẻ như cái tiến trình tìm hiểu chậm chạp đã được giải quyết, tiếng ồn hỗn loạn gây ra do dòng nước hẹp chảy xuyên qua cánh cửa đông ở phía trên. Không có một con đường mòn toàn vẹn xung quanh cái hồ nước, nhưng Chris thấy rằng có một lối đi chia hồ nước làm hai, khoảng năm feet ở phía dưới mực nước. Có những cái thang được cài then ở hai cạnh, và con đường đó hiển nhiên nằm chìm dưới nước cho đến khá gần đây, những bậc đá đen sẫm với đầy rong, rêu bám vào.
Chris chú ý đến sự bố trí bất thường này trong giây lát, thật ngạc nhiên, làm cách nào mà người ta có thể đi xuyên qua làn nước khi nó không được hút cạn. Lại thêm một bí ẩn nữa được đưa vào danh sách đang