Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343116
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3116 lượt.
ồn hơn bà ta đấy.
-À,thế sao?Vậy là chú cảm tình với anh rồi đấy!!!
-Sao mày có thứ này?
-Chuyện đó có quan trọng không nhỉ?
-Nói đi thằng khốn!!!
-Nghe này,nói chuyện với tao đàng hoàng một chút,đừng có tỏ thái độ đó.Nếu tao không nể tình mày là giọt máu cuối cùng của lão Dung thì mày về dưới đó mà gặp bà ta rồi.
Khánh giằng cái xe lăn của Kiên,hắn đay nghiến.
-Mày muốn gì nói đi?
-Nói thế còn nghe được.
Khánh buông gã ra,và nhỏ nhẹ:
-Tao sẽ im bặt cái miệng,không ai trong bọn ngốc nghếch ấy biết chuyện của mày.Nhưng đổi lại mày phải làm sao cho tao an toàn tao ghét phải bị mấy thằng ấy phá hoại giấc mơ của tao.
-Còn lâu đi ông anh,anh Luân tin tôi hơn mày đấy.Tao con bà ta thì đã sao nào???Đâu phải tao lựa chọn người sinh ra mình đâu!
-Thế á???Thế ra mày biết chuyện này rồi,vậy mà mày không phản ứng gì!Hay thật đấy.Tao biết tại sao mày hận bà ấy và cả lão Dung nữa.
Như vừa nghĩ ra điều gì,Khánh dừng hình.
-Ê...này....Đừng nói với tao là bà ấy là do mày ...
-Mày nghĩ cái quái gì thế?Tao muốn làm thế lắm,nhưng tao không có khả năng ấy.Mày biết mà,nhưng tao cũng cảm ơn thằng nào đó đã làm việc ấy.
-Được,mày không hợp tác đúng không?Tao sẽ cho chúng biết,mày nghĩ cách mà giải thích đi nhé.
Nói rồi Khánh đưa tay nhặt lại tấm ảnh trên tay Kiên.Bất ngờ trong tay Kiên là một xi-lanh chứa đầy dung dịch,gã cắm trúng hông Khánh.Hắn không kịp phản ứng thì đã ngất lịm.
Kiên nhặt tấm ảnh lên,đó là bức ảnh của bà Trâm và Trường -con trai bà.Nhưng lí do Khánh biết chuyện là bởi Trường có ngoại hình giống y hệt Kiên,nói đúng hơn Kiên là anh em sinh đôi với Trường.Kiên nhìn một cách tức giận,bà ta là kẻ bỏ rơi cậu,Kiên đay nghiến:
-Bà đã bỏ rơi tôi,bà biết không,bà thương nó vậy ư?Còn tôi thì sao?Tôi không phải là con bà à?
Kiên vò bức ảnh ném ngay vào sọt rác.Ánh mắt Kiên bắt đầu ánh lên nét y hệt lão Dung,nói thế nào gã vẫn là sói con mà.Dòng máu của lão thật sự lạnh ngắt và nó đã chảy trong người Kiên suốt như thế,hừng hực ...thôi thúc...mạnh mẽ...chẳng bao giờ dừng lại...
Đáng sợ thật!!!
Bạn có thể làm cho một con dao ngắn lại mà chả cần chỉnh sửa gì sất,công việc của bạn là đặt nó bên cạnh một con dao khác dài hơn nó.Nghiễm nhiên bạn sẽ thấy nó thật ngắn,(nhưng chỉ là ảo giác mà thôi) và lúc này với anh chàng nhỏ bé của chúng ta cũng vậy,Kiên khá thấp nếu đặt bên cạnh một Khánh Tặc cao kều,nếu nhìn hình dáng ấy thì không ai nghĩ nó là cục máu của Dung Tào đâu.Nhưng thôi,tạm thời ta quên chiều cao ấy đi,chúng ta không bàn về nó,ý ở đây là bộ não.Khánh có thể thông minh,khôn ngoan hơn người vậy mà hắn vẫn ”ngắn” hơn Kiên về chính ưu điểm ấy.Trường hợp này chỉ mỗi Khánh là thất vọng còn Kiên Lùn và thiên hạ thì hân hoan khôn cùng dù những niềm vui ấy không hề trộn lẫn vào nhau,không một chút.Kiên chẳng vì những cô gái là nạn nhân của Khánh,mà đơn giản,Kiên cứu mình,ngăn hắn xé toạc bức màn chứa đầy sự thật của một thân phận bị bỏ rơi.
Khánh thức giấc trong tình trạng bị khống chế,tay hắn được quấn lớp băng keo khá dày,chân và miệng cũng thế.
-Tỉnh rồi à?
Khánh ngơ ngác nhìn quanh,một căn phòng tối,chỉ một ít ánh sáng len lõi trên tường qua một lỗ thông gió được lắp một cánh quạt đang quay tít.
-Đây là đâu?
-Mày có cần phải biết rõ vậy không?
-Chú định làm gì anh mày đấy?Khánh sợ hãi vùng vẫy.
-Làm gì ư?Bình tĩnh đi nào.Chính anh tự chui đầu mình vào đây mà.
Kiên cười nhếch mép nhìn Khánh như muốn ăn tươi nuốt sống hắn:
-Tao có một ngạc nhiên cho mày nhé.
Nói rồi Kiên từ từ...đứng lên ngay trước ánh mắt không chợp của hắn.
-Mày...mày...không bị ...
-Ngạc nhiên chứ,đúng không?Tao biết mà.Thực ra tao chưa bao giờ là kẻ tật nguyền,mày thấy đấy.Mày nghe câu này chưa nhỉ,một nhân vật trong phim tao từng xem đã nói thế này:”Ngụy trang là mánh khóe xảo quyệt nhất trong tự nhiên”.Chính thế.Đúng rồi.Nếu tao không làm thế liệu tao có an toàn mà ngồi ở nhà điều khiển mọi thứ không?
-Mày cũng có con quỷ trong người giống tao đấy.Khánh nhếch mép.
Nghe thế Kiên tức giận túm lấy cổ áo hắn,ánh mắt Kiên nhìn thẳng vào mắt hắn:
-Mày ư?Mày giống tao?Mày đòi sánh với tao sao?Một tên cuồng dâm như mày mà cũng đòi vị trí à?Đồ ghê tởm như mày tao chưa bao giờ quan tâm mày hiểu không?
Khánh im bặt,hắn thấy sợ dã tâm của Kiên,không ngờ một thằng tí hon như gã mà cũng khôn ngoan và khốn nạn không kém mình.
-Mày nhớ vụ thằng Hưng Lì chứ,mày nghĩ tao ngơ ngác như thế cho mày ...
Nụ cười của Kiên làm Khánh không khỏi rùng mình,ánh mắt gã cho hắn biết chính Kiên là kẻ tiếp tay cho hắn giết Hưng Lì.Khánh bắt đầu bối rối.Nếu có một kẻ khiến hắn khó đọc vị nhất tính từ lúc hắn ra tù thì đó là thằng oắt này.Khánh lặng người:
-Thì ra mày muốn tao khử hắn?Không phải mày về phe thằng Luân sao?
-Đừng ngốc thế ông anh?Luân B là kẻ thông minh,hắn có thứ tao cần,tao phải núp bóng hắ