Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343120
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3120 lượt.
n để hắn giúp tao giải quyết một số thứ,còn chuyện tao tuân phục hắn ư?...
-Chuyện này tao hiểu,vậy tại sao mày lại muốn tao hạ thằng Hưng Lì.
-Vì hắn ghét tao,hắn luôn đối đầu tao.Hắn nhận ra ở tao một chút gì đó.Tao biết thế,cảm giác của tao không bao giờ sai.
-Có phải bà Trâm và thằng em trai mày là do mày ...?
-Thông minh..mày hiểu ra rồi đấy.
-Tao cứ tưởng tao là con quái vật duy nhất,thì ra mày còn ghê tởm hơn thế.
-Đừng nói khó nghe thế chứ,bà ta,con đàn bà lăng loàn,bà ta không bao giờ xứng đáng làm mẹ của tao,còn thằng em song sinh của tao.Hắn cũng đáng chết,tên khố rách ấy,hắn có tài cán gì mà được hưởng hạnh phúc,còn tao thì không chứ?Mày nói đi,tao thua hắn ở điểm nào nào?Cái gia đình ấy là một bọn khốn kiếp.
Kiên tức giận thật sự,con quỷ của hắn đang gào thét lên như muốn nuốt sống mọi thứ.Khánh chưa bao giờ thấy ai như thế,”đồng loại” của hắn,làm sao hắn không sợ cho được,nhìn Kiên lúc này như một gã tâm thần bệnh hoạn,hắn không thể biết được con vật ấy sẽ xử lí hắn như thế nào!!!Khánh thừa thông minh để nhận ra số phận của mình bởi thằng Lùn ấy đang khai hết mọi chuyện.Và một khi gã “trải lòng” mình thì tức là gã muốn Khánh giữ bí mật theo một cách không thể khác hơn.
Đáng ra hắn nên đi tìm cái kho ấy chứ không nên chạm vào tổ kiến lửa,một con sói ngủ quên đã bị Khánh đánh thức.
-Nếu tao đoán không nhầm thì bây giờ mục tiêu của mày là ông bố cũng ghê tởm như mày.
-Khánh Tặc,lẽ ra mọi người không nên gọi mày như thế.Mày đã phí hoài IQ của mày đấy.Tại sao một kẻ như mày lại ghiền mấy con đàn bà của thiên hạ nhỉ?Mày thích gì từ chúng?
-Mày không hiểu đâu,nó đê mê như kiểu mày thích máu tươi cùng ADN của mày vậy.Mỗi khi tao nhìn chúng là mọi giác quan của tao nó thức giấc,tao không thể dừng lại,dục vọng của tao nó trào dâng một cách không kiểm soát.Mày không thích sao?Mày có thấy hưng phấn khi một cô em xinh tươi trắng nõn trần truồng trước mặt mày không?
-Khánh ơi là Khánh,một kẻ dâm dục không kiểm soát,mày chỉ có thế,tao thất vọng về mày quá đấy.
-Đừng dài dòng nữa,mày làm gì tao cứ làm đi.
-Mày sợ đấy hả?Dĩ nhiên tao phải giết mày chứ,không lẽ tao hào phóng tới mức cho mày biết mọi bí mật của tao như thế.Mày thích dục vọng chứ gì?Tao sẽ đáp ứng,mày thích gã da trắng hay da màu?Tao hứa với mày chúng cũng có kĩ năng không kém các cô gái mày làm tình đâu.
Nghe thế Khánh tái xanh mặt mày,thằng ấy đúng là điên loạn thật rồi,sao hắn có thể nghĩ ra thứ bệnh hoạn như thế chứ,Kiên làm cho Khánh sợ hãi như gặp ma.
-Thằng khốn,mày làm gì thế?
-Không thích à?
-Mày giết tao đi.
-Thế thì hay ho gì nữa chứ?Tao cho mày một đường thoát nhé.Nói cho tao những gì mày biết về cái kho,thứ ấy đáng lẽ là của tao,mày biết mà.
-Mày đang tra khảo tao đấy hả?Thứ nào là của mày?
-Thôi đi ông anh,đừng có giành giật thứ không phải của mày,bố nuôi tao,của ông ta không phải của tao chắc,đừng lằng nhằng nữa,mày nói hay là mày thích tao cho mày mấy thằng bệnh hoạn ấy,bọn chúng đang khao khát cơ thể mày đấy.
-Suy nghĩ đi nhé,tao có tí việc.Mười lăm phút,chính xác là như thế,tụi nó đang đếm từng giây đấy,chỉ cần nó nhảy tới số 9 thì những con chó xổng chuồng sẽ cào cấu mày,lúc đó đừng trách gì tao đấy.
-À quên tao còn một câu nữa:Tuân phục người khôn ngoan,làm bạn kẻ chí lớn bởi điểm cuối của họ là sự thành công.Tao biến tướng một tý cho hợp hoàn cảnh,không hay lắm nhỉ?Nhưng mày hiểu ý tao mà.Kiên nhếch mép.
Nói đoạn Kiên đi ra ngoài.Để mặc Khánh giữa muôn trùng nguy hiểm,Kiên biết rõ Khánh sợ điều gì nhất,những tra tấn đơn giản không thể cạy miệng hắn được.Khánh cố vùng vẫy để tìm lối thoát cho mình,hắn mừng thầm và cảm ơn trời đất vì gã chỉ trói hắn bằng...băng keo.Nếu là dây thừng thì Khánh bó tay chứ cái đó với hắn đơn giản như trở bàn tay.Khánh đưa hai tay vào sợi thắt lưng bằng da của mình,ở giữa lớp thắt lưng ấy Khánh nhét lưỡi dao lam bé nhỏ vào,vũ khí của hắn,hắn trang bị khắp mọi nơi,chúng quá nhỏ gọn để cất giấu.Và chỉ mất mấy giây để cắt ngay thứ ấy.Khánh mừng rỡ nhưng không để lộ ra mặt.Khánh vẫn nằm như thế trong tư thế bị trói,Khánh là kẻ liều lĩnh,chính Kiên làm hắn sợ và gã cũng làm hắn không cam tâm bỏ đi.Khánh phải trả thù,phải xin của hắn tí huyết,cùng lắm là chết chứ có gì đâu.Càng nguy hiểm Khánh càng thấy hưng phấn,cuộc đời hắn cần có biến động chứ cứ yên phận chưa bao giờ làm hắn vui.
Hắn lên tiếng ra hiệu mình đã thuận ý,chỉ đợi có thế Kiên lững thững bước vào.
-Sao,còn thời gian mà,có cần suy nghĩ thêm không?
-Tao thua mày,tao nói...mày được lắm,ta hợp tác nhé.
-Hợp tác với mày á?Tao không cần,một con hổ thì làm sao mà nuôi,nếu đói mồi nó sẽ dùng chủ nó làm thức ăn đấy.
-Thế ý mày là sao?
-Tao với mày chơi trò này nhé,mày và tao cùng tìm nó,có bản lĩnh thì mày cứ chôm trước nhé.Tao khoái người thắng tao lắm,nhưng nếu mày ích kỉ không chia sẻ bí mật cho tao thì ...
-Không,không đâu,tao không l