Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343106
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3106 lượt.
àm thế?
-Làm sao tao tin mày được?Mày là thằng tiểu nhân khốn kiếp,lời hứa của mày đáng giá 0 đồng đấy.
-Cái mạng của tao không có giá trị bằng một lời hứa hả?Khánh nhìn vào mắt hắn.
-Thật sao?Giờ tao cần mày nói xem thế nào đã,nhớ,tao từng ở với bố tao nên mày mà nói dối một từ thôi,tao biết thì mày cẩn thận nhé.
-Ừ,tao biết,mày lại gần đây.
Kiên tiến lại gần hắn mà không chút nghi ngờ,còn Khánh hắn chỉ chờ có thế để lật ngược ván cờ đang sắp tàn quân của mình.Nhanh như thợ săn đang bắt một con rắn cố thoát thân.Khánh kề dao lam vào cuống họng hắn,Kiên bị đánh úp bất ngờ lần thứ hai,gã khiếp đảm lên tiếng:
-Từ từ nào ông anh,chúng ta có thể bàn thêm mà.
Khánh thều thào vào tai hắn như một kẻ biến thái:
-Nghe rõ nhé,tao là Khánh Tặc,không phải hạng con nít cho mày đùa bỡn nhé thằng lùn.Giờ tao có sánh ngang mày chưa?
-Tao...sẽ ...im lặng,tao sẽ tìm cách giúp mày thoát khỏi bọn tao,được chứ?Ta thương lượng được mà,đúng không?
-Giờ tao phải đi,mày có chịu mở đường không?Rồi ta còn liên lạc,nhớ số cũ của mày chứ,nhưng đừng hòng theo dõi tao theo cái thứ định vị vớ vẫn ấy nhé.
Kiên gật gật một cách khẩn khoản.
-Biết tại sao tao không giết mày không?Vì mày là thằng khốn giống tao,và tao không muốn để mất một “tài năng” như mày được.Tao cần một thằng bệnh hoạn giống tao,như thế cái đất nước này mới “phát triển” được.
Nói đoạn Khánh trói Kiên lại như đúc cách gã trói hắn.
-Giờ là lúc mày thể hiện là mày hơn tao đấy,tự mở trói đi thằng Lùn,mày thấy không?Tao làm được mà,mày cũng nên thế nếu không muốn chết đói.Mày cất tao ở một nơi bí mật thì giờ mày ráng mà chịu cái sự bí mật ấy nhé.Có câu gì nhỉ?À,gậy ong đập lưng ong,chiêu này tao biết đấy.Chào nhé,hãy gọi tao nếu mày thấy ...nhớ.
Khánh đi lùi lại,hắn láu cá chìa ngón út và ngón cái ra rồi áp vào tai như muốn nhắc Kiên hãy gọi cho hắn,một cái nháy mắt nữa cho thi vị chứ nhỉ,rồi hắn chuồn thẳng.
Kiên cựa quậy hết sức cố thoát ra,gã tức giận đến nóng mặt.Giờ ra chính Kiên lại phải cố giải thoát mình,gã quá chủ quan khi trêu đùa con sói hoang như Khánh.Kiên không làm cách nào thoát ra,mà gã cũng không thể liên lạc với ai.Căn phòng bí ẩn ngay chính nhà mình,làm sao gã có thể cho nhóm Luân biết được,như thế chẳng khác gì “lạy ông tôi ở bụi này”,ở quanh căn phòng là bao thứ rác rưởi không thể dọn dẹp làm sao để Luân biết được chứ.Chết thật,Kiên tiu nghỉu như mèo đứt đuôi.Kiên nhìn xuống chân hắn,một lí do nữa cho sự tuyệt vọng,một kẻ tật nguyện lại bị trói chân???Ai có thể ngu ngốc mà không nhận ra điều ấy,hết cách rồi.Gã ngồi đay nghiến Khánh như để trút bỏ những bế tắc lúc này.
Chợt gã nghe ở phía bên ngoài có kẻ đi vào phòng khách,căn hầm của gã nằm ngay phía bên cạnh chính chỗ làm việc nên gã có thể biết rõ,thậm chí có thể biết ai đang vào nhờ vào hệ thống camera mà gã lắp đặt ngay tại phòng khách,mục đích là gã có thể chuẩn bị trước nếu có ai đi vào nhà mình khi gã vào “phòng làm việc”.Và một nụ cười chớm nở khi Kiên biết kẻ đang ở phòng khách nhà mình là Thanh,gã có thể đối phó được tên này.Đã có giải pháp,Kiên gọi to,thật to làm sao cho Thanh Cời nghe thấy.
Thanh Cời giật mình bởi âm thanh đâu đó cứ vọng lên,anh đi tìm,nhìn quanh mọi ngóc ngách mà vẫn không thấy gì,âm thanh mỗi lúc một to.Tiếng gọi đưa anh đến sát kệ sách,Thanh ngơ ngác bởi có vẻ là ai đó đang ở sau kệ sách ấy.Thanh lên tiếng:
-Ai đấy?
-Tôi,Kiên đây,cứu tôi với.
Nghe thế Thanh Cời càng tò mò hơn,anh đáp lại:
-Mày ở đâu,làm sao tao biết được?
-Anh đi qua phía bên trái kệ sách nhé,tầng thứ 4,anh lấy quyển tự điển bách khoa ấy ra là mở được.
Chuyện gì thế này?Thanh thắc mắc,anh thấy thật kì lạ,chuyện đang diễn ra ấy.Thanh làm theo lời Kiên,anh ghét gã nhưng đó là đồng minh của anh,anh không thể dùng cảm xúc để phán xét.Vừa lấy quyển sách ra là xuất hiện một cái nút nhỏ bé xíu,chỉ một cú nhấp nhẹ như nhấp chuột máy tính,cái kệ sách mở ra ngay trước mặt anh.Mấy năm trời Thanh đến nhà Kiên mà anh cũng không thể biết ở đây có mật thất.Một chút thất thần cho những gì đang thấy,rồi anh lại đi xuống.Ở giữa gian phòng,thằng Kiên đang ngồi chễm chệ trên cái ghế với những tấm băng keo quấn chặt.Không nghĩ được nhiều anh chạy lại phía gã.
-Chuyện gì thế mày?Thanh ngơ ngác.
-Thằng Khánh,hắn đang ở đây,mở mau đi.Kiên phô bày khả năng diễn xuất.
Khánh,nghe tên thôi Thanh cũng giật mình,anh vừa sợ vừa hận hắn.Cởi xong tay cho Kiên,Thanh cúi xuống gỡ băng keo ở chân cho gã.Chợt đang mở thì Thanh giật thót,chân thằng này bị tật mà trói làm gì,Thanh ngây thơ tới mức thốt lên thắc mắc ấy mà không kịp suy nghĩ:
-Thằng Khánh này kì thế,chân mày mà hắn trói làm gì nhỉ?
Như vừa nhắc nhở mình sau câu nói ấy,Thanh đưa mắt nhìn Kiên.
Một nụ cười man rợ làm Thanh đứng tim,cú ra đòn của Kiên cũng khá bất ngờ,Kiên dùng chính chai rượu đang đặt sẵn trên bàn,...Thế là xong!!!
Thanh lờ đờ rơi xuống sàn nhẹ nhàng như...lá mùa thu,