XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343078

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3078 lượt.

ồi hạ xuống.

Luân nhìn đồng hồ,không còn thời gian đôi co với nó,”thôi kệ,cùng hoàn cảnh,giúp nó vậy?”.Cậu ghé vào bờ tường,con nhỏ hiểu ý,nó bò xuống giẫm lên vai cậu,nó khá tự nhiên bởi nó mặc quần tây xanh dài mà,vả lại chả ai có thời gian mà rụt rè gì nữa.Luân bắt đầu thấy sức nặng đè lên,cũng may vết thương nằm lệch xuống lưng và cũng sắp lành chứ không chắc cậu không chịu nổi.Đã thế sau khi giảm độ cao,nó đứng khá lâu mà không chịu nhảy.

-Này làm gì thế?Nhảy đi chứ,muốn giẫm nát lưng tớ hả?

-Từ từ....tớ đang nghĩ cách.

-Nghĩ gì nữa nhảy đi,tớ không cao tới mức làm cậu trật chân đâu.

Cuối cùng nó cũng chịu nhảy,nó vừa đáp đất đã vội vàng mang giày,rồi xách cái ba lô chuồn thẳng.Luân ngẩn ngơ nhìn theo nó khuất hẳn sau dãy hành lang.Con nhỏ không cám ơn cậu lấy một tiếng,mất lịch sự thật.Cậu cũng bước vội theo.”Ôi trường học,cái nơi sản sinh ra những đứa như thế này đây”.

Luân lang thang khắp dãy hành lang mà vẫn không tìm thấy lớp mình cần,”chết tiệt”,cậu càu nhàu.Cái chân cứ bước còn đôi mắt thì hướng liên tục lên các bảng tên lớp học.Mất 15 phút cho một quá trình tưởng như đơn giản,”kia rồi”,nó không lẫn trốn cậu nữa,Luân thở phào nhẹ nhõm tiến lại.Đi qua cửa sổ cậu nhìn vào,một lũ nhóc đang ngoan ngoãn hướng lên bảng chăm chú.Vừa đến cổng lớp cậu rụt rè nhìn cô giáo.Giáo viên chủ nhiệm của cậu,khá xinh với bộ áo dài màu xanh đậm,cô bước lại phía cậu:

-Em là Nguyễn Minh Luân đúng không?

-Dạ.Cậu khẽ trả lời.

-Sao đến muộn thế?

-Dạ,em xin lỗi,em tìm không ra lớp mình.Cậu nói dối.

-Ừ,em vào đi.

Cậu bước vào,không khí ngột ngạt quá,cậu ghét hoàn cảnh này,một tên lớn đầu phải chịu đựng ánh mắt tăm tia của những cô nhóc,cậu nhóc.

-Giới thiệu với cả lớp,đây là thành viên mới,em ấy mới chuyển đến lớp chúng ta.Cả lớp hoan nghênh cậu ấy nào.

Một tràng vỗ tay rõ to,cậu bình thản,chả biết có mấy đứa thực sự thích sự có mặt của cậu.Nhưng thôi,cứ mặc kệ đi,coi như không có ai cả.Cậu cố gắng trưng ra nụ cười như kiểu”rất vui được biết các bạn”.

-Em về chỗ đi.

Luân lại quan sát khắp lớp,chỗ nào cũng kín người,”ôi không,thế này thì không được”,cậu sợ hãi.Nhác nhìn vào góc trong cùng,cái bàn 2 người mà bây giờ chỉ có một,con nhỏ cúi đầu hí hoáy viết mà không quan tâm không khí náo nhiệt,cậu tiến vào,có vẻ con nhỏ không dám nhìn cậu,nó cúi mặt lùi mình vào trong ngoan ngoãn như con cún.Cậu đặt mình xuống,kệ nó,không cần quan tâm.Luân lấy sách vỡ ra,ngoan ngoan nhìn lên bảng.Cậu siêng năng mà,sẽ chỉ học và học,ai làm gì cũng mặc,tiêu chí của cậu.Bởi dù sao Luân cũng đã lớn rồi,hơn tụi nhỏ 2 tuổi đấy.Nếu đúng lịch trình thì giờ cậu đã là học sinh cuối cấp rồi,vì thế những đứa xung quanh chỉ là em út.”Có thể nghĩ thế không nhỉ,mặc kệ có ai biết đâu”.

Sau hai tiết học trong sự thinh lặng tuyệt đối,mọi người cũng được xả hơi.Tụi nó từng đám,từng đám chạy ùa ra ngoài.Tất nhiên không thể bắt chúng gộp lại với nhau,chia bè phái là hiện tượng tự nhiên sau một quá trình chọn lọc,những đứa thấy ưng ý với nhau sẽ dính vào nhau như sam.Và kinh nghiệm cho thấy chúng thường ngồi gần nhau lúc học.Cậu ngoái nhìn con bé,nó nằm sấp mình ngủ gật từ lúc cậu đặt mình xuống,nếu đúng như định nghĩa thì có thể nó là nhóm mình,”ôi trời,quên cái định nghĩa ấy đi,chả có logic nào sất”,nó thậm chí không dám nhìn cậu nữa ấy chứ.

Mà nói mới để ý,có lẽ không theo kịp bài vỡ nên cậu chép khá chăm chú mà không nhìn sang nó.Lạ thật,nó có gì đó quen mà lạ.Cậu nhìn xuống bàn,”ơ hay đôi giày này,cả bàn chân xinh xắn kia nữa”,con bé mất lịch sự,hèn gì nó không dám nhìn cậu.Thôi chết,không thể ngồi cạnh nó,cứ tưởng tượng một năm trời bên nó thì chẳng khác nào cậu ở một phòng với My.Nó đúng là “My 2.0”,sao đời cậu cứ gắn với những con bé chảnh chọe nhỉ,”chảnh chọe”,chỉ nghe không thôi cũng mệt rồi.Tâm hồn cậu chỉ muốn được nhẹ nhàng,một cô gái dịu dàng như Miên vậy.Cái bộ não bé tý ấy ngoài nghĩ về Miên ra thì không có ai khiến cậu chú ý.Nhất là những đứa nhóc,nó quá rắc rối và cả đời cậu sẽ không thể chỉ dạy dỗ chúng.Luân có thể cho họ bờ vai nhưng cậu cũng cần được an ủi,vỗ về,cậu là cái cột nhà và cô ấy phải là cái cột còn lại chứ không thể là mái nhà.Nói chính xác thì một tâm hồn nhẹ nhàng sẽ kết nối được với cậu.Còn nó ư?Chắc nó cũng thích những tên trẻ ranh,có cái mác là “hotboy lạnh lùng ” và cũng giống nó đánh chén một giấc ngon lành trong giờ học.À vâng thỉnh thoảng lại khẩu chiến với nó nữa chứ,làm thế tâm hồn nó mới dậy sóng,mới thấy mới lạ và dễ đánh thức con tim đang ngủ một cách hời hợt.

Cuối cùng nó cũng tỉnh giấc,chắc nó thấy mỏi cổ vì cả 2 tiết học không thấy cái quạt trần.Nó nhìn sang cậu một cách công khai,nó nghĩ trước sau gì cậu cũng biết,dại gì mà làm khổ mình,vả lại không việc gì phải tránh cậu.Nó nhìn dửng dưng,không ngạc nhiên,không trợn trờn mắt.Luân thích thế,im lặng,nhẹ nhàng,không phải “nổi bật giữa đám đông”.Nhưng mà liệu cậu có cần khoe nụ cười của mình không nhỉ?Theo kiểu hàng xóm thân thiện ý.Chắc là phả