Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343081
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3081 lượt.
i thế rồi,cậu quay sang,một nụ cười chớm nở và tắt nhanh trong 4 giây.Con nhỏ cũng chả quan tâm,nó đứng dậy đi ra ngoài.
”Ơn trời”,nếu thế này chắc cậu ở được.
Cậu nhẹ nhõm ngồi quan sát môi trường “tựa tựa” cái chợ.Cậu không biết đi đâu vào ngày đầu tiên.Rồi cậu chú ý vào con bé cũng đang trạng thái như mình,nó thinh lặng quan sát mọi người,con bé ngồi đằng trước,mái tóc ngắn ngang vai,khá dày và hợp mốt,một vẻ đẹp khuôn thước,có lẽ là như thế.Nó mang đôi giày thể thao màu xanh khá đẹp.Điểm khiến Luân chú ý,là nó không ồn ào,không tự kỉ,thỉnh thoảng nó vẫn cười bởi trò hề của những tên nhóc nghịch ngợm.Điểm nhìn của cậu bắt đầu thay đổi bởi con bé ngồi cùng đi ngang “cô bé kute”,(gọi thế đi,cậu thích như thế).Chỉ thoáng chốc nó về chỗ cậu.
-Này,lát đằng ấy lên bàn trên ngồi nhé.Nó nhẹ nhàng.
“Lại bắt đầu rồi,kệ nó,dù gì mình cũng chả muốn ngồi cạnh nó”,Luân ôm sách vở lên đằng trên.Nghe lời nó ư?Không,đơn giản nhỏ nói hợp ý cậu,thế thôi.
-Bạn gì ơi!Cho tớ ngồi đây nhé?
Luân nói với thằng mập ngồi chễm chệ cả cái ghế.
-Không được,ở đây có người rồi bạn.
-Mày nói gì?
Con nhỏ chảnh chọe lên giọng khiến thằng mập cứng họng.
-À,vâng.Cậu cứ ngồi đây đi.Hoan nghênh cậu.
Tên mập thay đổi ngay lập tức,nó sợ con bé kia thật.
Cậu ngạc nhiên bởi thân hình nó “kì vĩ như tảng đá” mà lại sợ con bé chỉ bằng nửa mình.
-Cậu tên gì thế?Tên mập hỏi.
-Luân.
-Cậu mới chuyển đến đây hả?
-Ừ.
-Vậy mà cậu “biết điều ” thế?
-Sao cơ?
Nó lén nhìn con bé chảnh chọe,rồi nhỏ nhẹ:
-Thì cậu biết sợ con bé đó.
-Sợ???
-Chứ không phải cậu chuyển lên đây vì sợ nó sao.
Luân không hiểu thằng mập đang nói gì.Cậu im lặng giả vờ giở tập ra đọc.Nó lại nói:
-Cậu không biết gì thật à?Nó là chị hai của lớp đấy,không ai dám gây với nó đâu.Nó là con gái xã hội đen.
Cậu dừng đôi mắt nhìn vào sách,tia sang hướng thằng mập.
-Xã hội đen????
-Ừ,nó ghê gớm lắm.Nó từng đánh thằng lớp bên cạnh suýt nhập viện đấy.
Nghe nó nói mà cậu thản nhiên như không,cậu chẳng ngạc nhiên,ngược lại nếu nó bình yên như “cô bé kute” thì cậu mới thấy lạ.Đã là cá biệt thì những gì nó làm phải khác biệt,bao đời nay vẫn thế.Chẳng có gì mới.Cậu không nhìn thằng mập mà chỉ đáp:
-Ừ.
Thằng mập thấy mất hứng quá nên cũng không hỏi gì nữa,nó lặng lẽ ngồi nhìn ra cửa.
Tiết học lại bắt đầu sau tiếng trống hời hợt,không khí lại bắt đầu ảm đạm.Nhất là lúc này không gian của cậu có vẻ chật hẹp hơn với việc một cái bàn mini mà có tới ba thằng chiếm dụng.Và không chỉ ba đứa thấy bất hợp lý mà cô giáo chủ nhiệm cũng thấy thế.Sau giờ hỏi thăm lớp lúc sáng,giờ là tiết Đại số của cô ấy.
-Này,ba em đứng dậy cho cô.
Luân đứng dậy bên cạnh hai thằng con trai khác,sao cậu không được yên vậy nhỉ?Ghét phải để người khác phơi bày ra như những tên hề như thế này.
-Luân,sao em lại ngồi chỗ đó?Em không thấy chật chội sao?
Cậu không đáp.
-Em về lại chỗ cũ cho cô.
Luân làm theo như cái máy,”có lẽ không thể cản lại số phận đưa đẩy”.Luân thở dài khi đặt cái mông nặng nề xuống cái bàn mà chảnh chọe đang muốn chiếm hữu.Còn chảnh chọe thì khỏi phải nói,nó nắm chặt tay lại,nó tức phát khùng.Nhưng nó không thể chống “thánh chỉ”,dù có là đại ca cỡ nào đi nữa thì một học sinh vẫn là một học sinh,không có chuyện bật cô giáo được.
Hai tiết học cuối dài như hai thế kỉ.Luân đã không hiểu bài mà còn phải ngồi cạnh con nhỏ đang như cục lửa chực chờ thêu cháy cậu.Sau giờ tan học,nó nói:
-Ở lại tớ có chuyện muốn nói.
Cứ thế hai đứa ngồi lặng lẽ nhìn những đứa khác ra về,lúc không còn ai,nó quay sang cậu.
-Này,thấy cái gì đó không?
Bây giờ Luân mới để ý,một đường thẳng dài kéo dọc qua bàn mà hai đứa đang sở hữu.Nó được kẽ khá lâu rồi,dấu mực cũ rích.
-Ừ.
-Ok,cậu hiểu ý tớ chứ.Từ đằng này trở về là chỗ của tớ,và phía bên kia là của cậu.
Con nhỏ khôn khéo,nó giành chỗ bàn chiếm diện tích hai phần ba so với chỗ cậu sở hữu.Ngay cả ghế cũng thế,được kẻ ứng theo đường ranh giới ở trên bàn.
-Cậu bị AIDS hả?Luân hỏi.
-G-ì???c-ơ???Con nhỏ trố mắt ngạc nhiên.
-Nếu không sao cậu sợ dính vào tớ hả?
-M-à-y nói cái gì?
-Không phải sao?Hay tớ hôi hám,bẩn thỉu?
-Mày hiểu tiếng người không đấy thằng kia?Muốn chết hả?
Đang lên cao trào thì bỗng chốc bị Luân kéo tụt lại:
-Rồi,tớ đồng ý.Còn gì không để tớ về?
-Cậu không được ồn ào,không được lấn vạch,không được.....
-Thôi,tớ về đây.Yên tâm.Và dẹp mấy cái trò vớ vẫn ấy đi.Tớ không phiền cậu,không ồn ào,và cậu cũng nên như thế.
Nói rồi cậu mang ba lô và đi về.Con nhỏ đứng như trời trồng.Nó thấy cậu lạ lùng.
Luân đi học về nhưng chưa vội về nhà,cậu ghé vào thư viện mượn thêm mấy cuốn sách nữa.Hôm nay cậu không hiểu gì hết.Cậu tìm quanh mà không thấy quyển sách nào của lớp 9 cả.Cậu cần chúng bởi cậu đang bị hỏng phần phía dưới.Cuố