[Siêu Nhân Trở Lại] S.p.u: Bí Mật Vũ Trụ
Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343079
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3079 lượt.
ăn nhà ấy trở nên khang trang hơn nhờ có cậu,tụi nhỏ đang nằm nghỉ trưa.Thoáng thấy anh cả đến,May lên tiếng:
-Anh Luân đấy à?
May nhìn con bé lạ,rồi tỏ vẻ mất tự nhiên,không dám hỏi han gì nữa.
-Hôm nay đi làm về sớm thế?
-Dạ.
-Mày và mấy đứa ăn gì chưa?
-Dạ rồi anh.
Con bé nhìn quanh ngơ ngác,nó chưa từng đặt chân đến chỗ như thế này,thế giới của nó khác xa những thứ này.Nó đặt chồng đồ mà Luân mang đến cho tụi nhỏ rồi lặng lẽ quan sát chúng.Cảm xúc của nó thay đổi hẳn,nó thấy tội nghiệp,chắc thế.Nó ngồi im nhìn anh trai nói chuyện với tên kia.
Trên đường về nhà,nó thắc mắc:
-Sao anh không nói bố xây cho tụi nó cái nhà.
Luân ngơ ngác nhìn nó.
-Em cũng thấy thương tụi nó nữa.Anh yên tâm từ nay anh mà bận gì ý,thì em sẽ mang thức ăn đến cho chúng.
Cậu ngạc nhiên nhìn cô em bé nhỏ,”hóa ra tâm hồn nó cũng trong sáng như thế”.Bản chất nguyên sơ của nó là đây,nó không như cậu nghĩ,ngoài những lúc “ồn ào”,trái tim nó cũng thật “phẳng lặng”.Cô em gái cậu,thật may mắn khi nói thế nhỉ?Luân cười choàng tay lên vai nó rồi nói:
-Đi nào,anh em ta về nhà thôi,đói bụng chưa,đồ ngốc.
-Em mà ngốc hả?Anh thì có ý.Lớn thế kia mà chỉ học ngang em,ha..ha..
Nó thấy vui mừng vì những cử chỉ của cậu.Cảm xúc thật khó tả khi nó được gần gũi như thế với Luân.Ừ,chỉ nên thế này thôi,hạnh phúc của nó,nó sẽ gom từng chút,từng chút một...cho đến lúc lấp đầy trái tim trống rỗng ấy.Nó mong Luân sẽ mãi như thế,đừng bao giờ thay đổi.Nó ngước lên bầu trời xanh mượt,dường như nó thấy bầu trời đẹp hơn,đám mây lượn lờ đang cười với nó và nó đáp trả lại bằng nụ cười mãn nguyện,rất mãn nguyện.
****
Những ngày sau đó,những tháng sau đó nữa,cuộc sống của cậu ngập tràn hạnh phúc.Bây giờ tụi nhỏ đã được ông bố nuôi “để ý” nhờ cô em gái dễ thương của mình.Con bé đã chinh phục thành công cách suy nghĩ của cậu về nó,thật đáng tự hào.Giờ đây tụi nhỏ đã được đến trường,không phải lao động vất vả,thằng May được đi làm ở chỗ anh Thắng,nó vừa phụ bếp vừa học nghề làm đầu bếp.Thằng Hiếu vừa đi học vừa làm thêm ở quán ăn nhanh gần trường học.Long và Tý ngoài giờ học sẽ tranh thủ đi bán vé số.Ngôi nhà chúng ở,à không dãy nhà ở xóm heo hút đã được xây cất cho những lao động nghèo,và dĩ nhiên tụi nhỏ sẽ có một căn trong số đó.
Còn Luân,việc học đã trở nên nhẹ nhàng hơn nhờ tư chất thông minh và sự chăm chỉ.Nhất là từ lúc ngồi cạnh...chảnh chọe.Ồ không!Đừng hiểu nhầm,không phải là cậu đã thân thiết với chảnh chọe đâu,chỉ vì con nhỏ và cậu không động chạm gì nhau mà thôi.Mỗi ngày đến lớp,con bé im lặng làm việc của mình,cậu cũng thế.Không xô xát,không nói gì với nhau.Cậu chỉ mong có vậy,không ngờ chảnh chọe hay đến thế,Luân chỉ ao ước có được con bé ngồi cạnh,khỏe re.Nhưng đời không như là mơ,sự phẳng lặng ấy bắt đầu nổi giông tố.
Sáng nay,như những sáng trước đó,Luân đến lớp.Hôm nay cậu đến sớm để trực nhật,từ tờ mờ sáng.Cậu bước vào lớp đã thấy có người đến học từ sớm,là “cô bé kute”, à mà không là “Linh kute”,tên nhỏ là Linh.Làm sao mà không biết được khi học cùng nhau cả mấy tháng trời,chỉ là cậu chưa tiếp xúc mà thôi.Cậu quen được khá nhiều đứa nhưng chưa thân với ai,với cậu tụi nó quá nhỏ để chơi cùng,Luân nghĩ vậy đấy.Còn xã giao thì cậu có thừa.
-Cậu đến sớm thế?
-À ừ.Nó đáp.
Cậu không nói gì nữa hì hục lau bảng,con bé khá nhát,nó cứ ngoan ngoãn vậy,không trêu ai mà cũng không gây thù với ai.Cậu càng khỏe,làm việc của mình sau cuộc đối thoại ngắn ngủi đó.Cứ tưởng nó sẽ ngồi yên như thế,nhưng sáng nay thật kì lạ,nó bỏ cuốn “Co- nan” xuống bàn,rồi nó hỏi:
-Cần tớ giúp không?
Luân dừng hẳn,cậu ngạc nhiên tới mức gật đầu mà không thể từ chối,nó lạ mà cậu cũng thế.Có vẻ nó làm cậu bối rối,nhất là nhìn vào khuôn mặt xinh xắn đó,nó có nét đẹp dịu dàng,từ cái mũi đúng kích cỡ,bờ môi mọng đỏ,đến đôi mắt vừa vặn không ti hí mà cũng không to tròn,nhất là chúng được trang điểm nhờ hàng mi cong mượt mà.Gương mặt phủ bóng bởi mái tóc dày và ngắn.Tính cách của nó khiến cậu có chút “thinh thích”,nhiều khi muốn làm quen mà cậu lại e ngại.Mấy tháng trời giờ mới có cơ hội,khỏi phải nói sao cậu nỡ từ chối.
Nó đứng dậy quét dọn cùng cậu,hai đứa cứ làm như thế,thỉnh thoảng bắt gặp ánh mắt nó nhìn mình cậu lại cười,nụ cười không phải trưng ra đâu nhé,mà nở rộ tự nhiên.Con nhỏ cũng đáp lại y như thế.Xong xuôi đâu đó,cậu mới lên tiếng:
-Cảm ơn nghe.
-Không có gì!Nó đáp nhỏ nhẹ.
-Sao cậu đến sớm thế?Luân cố tìm cách kéo dài cuộc hội thoại.
Nó chỉ cười rồi lại hỏi:
-Lâm đâu mà cậu trực một mình suốt thế?
À quên chưa nói nhỉ,con nhỏ chảnh chọe là Thùy Lâm,đáng lẽ con bé phải trực với cậu,nhưng tất nhiên con nhỏ chưa bao giờ động tay.Luân cũng mặc,không quan trọng,tránh được Lâm lúc nào hay lúc đấy.
-À ừ,tớ bảo cậu ấy không phải trực.Cậu nói dối.
-Cậu tốt thật đấy.Chắc tớ phải xin Lâm đổi chỗ quá.
Ôi,con nhỏ nói đùa đấy,lạ chưa?Luâ