XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343089

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3089 lượt.

i cùng Luân chỉ mượn được mấy quyển sách tham khảo để bổ trợ thêm kiến thức.Cậu lại cuốc bộ về nhà với một đống sách trên tay,”một tên mọt sách”,về như thế này với một đống sách ư?Luân bắt đầu thấy kì.Cậu dừng lại,nghĩ xem làm thế nào cho ổn.Đột nhiên cậu thấy ồn ào trong con hẻm ở đằng trước,Luân tò mò tiến đến.

”Con nhỏ chảnh chọe,nó chưa về sao?”,Luân nhận ra người quen.Cô ta đứng khoanh tay nhìn thằng cùng lứa đang nằm dưới đất.Xung quanh vẫn là mấy thằng học sinh trạc tuổi con nhỏ.Nhìn sơ qua cũng biết chảnh chọe đang bắt nạt tên ngố kia,đúng kiểu”bạo lực học đường”,Luân đứng yên nhìn xem con bé sẽ đi tới mức nào.

-Mày thích tao à?Con bé nhìn vào mặt thằng nhỏ.

Thằng kia im lặng sợ hãi,nhìn nó cũng đâu có tệ,nó khá điển trai đấy chứ,với cái kính cận màu đen.Dáng người nhỏ thé,chỉ tiếc là nó quá nhút nhát.Tất nhiên,một đứa như nó thì làm sao lọt vào mắt xanh con bé ngỗ nghịch kia được.Lẽ ra nó nên yên phận thì hơn.

-Sao không nói?Nói đi tao nghe đây.

Ấy thế mà thằng bé gật đầu,và chẳng khác gì nó tạt nước vào kho xăng đang cháy.Con bé giận dữ thật sự,nó hét lớn:

-Đánh,đánh chết nó cho tao.

Thằng bé an phận cúi mặt để mặc những đôi chân sút vào người mình ngày một mạnh hơn.Luân tiến lại:

-Buông nó ra.

Con bé quay người lại,chảnh chọe hơi ngỡ ngàng khi thấy cậu,nhưng rồi gương mặt nhỏ lạnh tanh.

-Gì thế?Đừng có lắm chuyện,ông hàng xóm.

-Có nhất thiết phải thế không?

-Thằng điên,nó dám bôi nhọ tớ,nó đáng bị như thế!

-Bôi nhọ sao?Cậu là gì?Cậu là tiên nữ hả?Nó thích cậu là sai à?Đừng có nghĩ mình cao giá thế?Nó chỉ có tội là dính lấy con bé như cậu.........Đi đi.Tớ sẽ khuyên nó,và tớ tin chắc sẽ không bao giờ nó nghĩ đến cậu nữa.Thậm chí nó ước rằng sẽ không thấy cậu trên đời.Cậu vui chưa?Thấy thỏa mãn không?

Con bé tức giận bởi những gì cậu nói,nhưng chảnh chọe không đánh thằng bé nữa,chảnh chọe quay lưng bỏ đi trong sự ngạc nhiên của cậu.Lúc môi trường đã trong lành trở lại,Luân tiến về thằng nhỏ.

-Có sao không?

Nó lắc đầu.

-Thích nó thật hả?

Nó gật đầu.

-Biết đánh nhau không?

Nó lắc đầu.

-Thế lấy gì xứng đôi với nó mà dám tỏ tình?

Nó im lặng.

-Nghe này,tìm đứa khác mà để ý,không bao giờ nó thích cậu,nó thích đàn ông mạnh mẽ,không rụt rè,nhát như cậu.Hiểu chưa?Về đi.

Nó ngồi gục đầu và khóc tức tưởi.Cậu lại nói với nó:

-Không cam chịu đúng không?

Nó im lặng.

-Rồi,thế này,hoặc là cậu học thật siêu,cậu phải nổi bật hơn những thằng khác thì mới mong nó nhìn cậu.Hoặc cậu phải biết đánh nhau,chứ không phải chịu đòn.Cậu phải hư đốn,là đại ca của trường.Chứ nếu không,nó cứ đánh,đánh và đánh cho đến lúc cậu từ bỏ,nó không bao giờ cảm động đâu.Đồ ngốc.

Nói rồi cậu bỏ đi,để mặc thằng nhỏ ngồi trầm tư suy nghĩ.Lại một trái tim đang lạc lối,mà chắc là nó ngộ nhận hoặc giả nó quá trẻ thơ và chưa biết rõ thế nào là thích,thế nào là chỉ ham mê cái đẹp.Nhưng đúng là trong cái vẻ nhút nhát nó vẫn có sự can đảm,rất can đảm.Chứ nếu là cậu ư?Chạy mất dép,chả thèm nhìn con sư tử ấy nữa,huống gì để nghe nó gầm rú như thế.

Luân về tới phòng mình,cậu đặt chồng sách xuống bàn.Một ngày mệt nhọc vì con bé không đâu vào đâu.Bây giờ nhìn My còn thấy đáng yêu hơn nó trăm lần.Mà nhắc mới nhớ.Nó đi đâu mà không thấy nhỉ?Lại đi chơi sao?Nó làm hòa với mình rồi mà.Luân bước xuống cầu thang.

-Chị Tư ơi?Bé My về nhà chưa thế?

-Dạ rồi cậu,nó ở trên phòng đó.Hôm nay nó về sớm lắm.

-À,vâng,em cảm ơn.

Luân đi lên gác tiến lại phòng My,cậu định gõ cửa nhưng thấy cửa phòng không khóa,cậu lặng lẽ bước vào.

”Ngạc nhiên chưa?”,nó đang...học bài,thậm chí chăm chỉ đến nỗi cậu đứng sau lưng quan sát nó mà nó không hay.Một lát nó giật mình quay lại.

-Ôi trời,anh làm gì thế?

-À không có gì.Luân cười nhìn nó.

-Anh học về rồi hả?

-Ừ.Học gì mà siêng thế.

-Em phải học để vượt qua anh chứ,em không thua anh đâu.

-Ừ,vậy em học đi.

-Giờ anh làm gì?

-Anh ra ngoài có chút việc.

-Cho em đi với.Nó đứng phắt dậy hào hứng.

-Không phải học hả?Thôi anh đi một lát anh về.

-Anh lại đến chỗ bọn ăn mày chứ gì.

-Anh cấm em gọi tụi nhỏ như thế nhé,nhớ chưa?

-Không nói thì không nói,làm gì mà quát em.

-Anh xin lỗi,thôi em học đi.

Nó chạy nhanh khoác lấy tay cậu.

-Không,em muốn đi với anh.

“Ôi chết mất,biết thế không nên vào đây”,Luân thở dài.

-Em thề,em sẽ ngoan,em sẽ thương bọn nó như thương anh vậy.Nó giơ bàn tay lên.Ngún nguẩy trông quá đáng yêu.Và dĩ nhiên cậu không thể không xuôi lòng.

-Ừ,thì đi.

Nó hào hứng ra mặt,nó chạy lại lấy cái mũ vành to bè rồi lẽo đẽo theo cậu.

Lúc gần đến nơi,Luân căn dặn nó:

-Này,không được nói gì làm tụi nhỏ tổn thương,nhớ không?

-Em nhớ rồi.

-Tụi nhỏ là anh em của anh cả đấy,em phải xem nó như anh vậy.

-Vâng,thưa anh hai.

Nói rồi hai anh em tiến vào.C