Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343097
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3097 lượt.
cậu đang lẫn tránh điều gì đó.Việc cậu đang làm chẳng khác gì bịt chặt miệng hố cảm xúc,ngăn không cho chúng tràn ra,mà thứ xúc cảm đó sẽ nhấn chìm cậu vào biển tình đang nổi sóng dữ dội.
Luân về nhà mà đầu óc vẫn nghĩ về con nhỏ,tâm trí cậu bị nó xâm chiếm gần như toàn bộ.Giờ ăn cơm cậu vẫn miên man suy nghĩ.
-Sao thế con?Bố nuôi nó lên tiếng.
-Dạ,không có gì ạ.
-Có gì khó khăn cứ nói với bố nhé.Đừng có giấu bố làm một mình như chuyện mấy đứa nhỏ đâu.Bố vẫn giận con chuyện đó đấy.
-Vâng,con xin lỗi bố.
-Ừ,nếu không có chuyện gì mà ngẩn ngơ thế chắc lại thích em nào rồi đúng không?Ông cười một cách sảng khoái.
Ông ấy tuy già rồi mà vẫn hiểu tâm lý tuổi teen quá.Luân nghe thế cũng giật mình.
-Dạ,không có chuyện đó đâu.
-Có hay không sao bố biết được.Ha ha.Thôi ta ăn nào.Ăn nhanh đi hai đứa.Ông thân mật.
Những lời bông đùa của ông Minh khiến My chú ý.Nó bắt đầu để ý đến ông anh trai nó.Nó nghĩ bố đã nói trúng tim đen anh ý.Con bé trở nên kì lạ.Sau giờ ăn nó sang phòng anh nó.
-Em vào nghe anh.
-Ừ,vào đi.Dạo này còn khách sáo nữa,nhỏ này.
-Ai biết được anh làm gì trong mà vào.
-Ừ,anh đùa thôi.Mà vào đây có gì chỉ giáo không em gái?
-Em vào chơi với anh không được hả?
-Ừ,thì được chứ.
-Mình ra ngoài cửa sổ cho thoáng nhé.
Cứ thế anh em nó trêu đùa nhau vui vẻ,khiến chị giúp việc cũng thấy ấm lòng vì con nhỏ.Một lát con bé nghiêm túc:
-Hôm nay anh có chuyện gì hả?
-Chuyện gì là chuyện gì?Dạo này quan tâm anh hai quá nghe!
-Thấy em trẻ con nên anh không muốn tâm sự với em chứ gì?Nó giận lẫy.
-Ơ nè,gì thế?Em là người lớn,người lớn,được chưa?Luân cười,cậu nắm hai tay vào đầu nó lắc lắc.
Nó nhăn nhó mặt mày hất cậu ra.
-Thế có nói không?Nó cáu kỉnh.
-Thề.Cậu giơ tay lên trước nó một cách nghiêm trang.
-Thề gì?
-Anh không có chuyện gì hết?
-Thật chứ?
-Ừ.Đa nghi quá đấy cô bé.
-Mới nói người ta là người lớn mà giờ gọi là con bé rồi.
-Ờ nhỉ?xin lỗi,xin lỗi.Thôi về học bài đi.Mau.
-Hay em qua học với anh nha?Có gì khó em bày cho.
Nghe thế Luân suýt bật cười.
-Vâng,thưa cô.Về lấy sách vở đi.
Con bé chạy ngay về phòng nó.Những phút thư giãn của cậu đã hết.Cậu lại tản mạn.Nhìn lên bầu trời đầy sao,cậu lại nhớ Miên,tình đầu của cậu.Mọi thứ thay đổi quá nhanh,mới đó mà cậu đã xa Miên hơn một năm trời.Trong kí ức xấu xí của cậu vẫn có những nét chấm phá lung linh của cô.Trái tim cậu đã đóng chặt cửa với mọi cô gái từ đó tới giờ,bởi Miên đã choáng quá nhiều con tim nhỏ bé.Nhưng giờ đây cô thuộc về miền quá vãng.Liệu cậu có nên thay đổi,bởi dù sao Miên chưa bao giờ coi cậu là cả cuộc đời mình.”Chị hãy cố gắng lên nhé!”,trong tâm trí cậu luôn bị ám ảnh với việc mình đã ra đi theo cách đó.”Lời tạm biệt tệ hại nhất quả đất”.
Một sáng chúa nhật yên bình,Luân tranh thủ ngủ nướng bù lại ngày hôm qua thức khuya làm bài tập.
-Cậu ơi,có điện thoại của cậu nè.
Chị giúp việc gọi cậu dậy phá tan không khí yên bình.Cậu phải dậy rồi.Bên kia đầu dây là giọng ngọt ngào của một cô gái.
-Dậy chưa?
-Ừ,mà ai vậy.
-Linh đây,đi cà phê với tớ không?
Luân tỉnh giấc hẳn,cô bạn dịu dàng của cậu.Khỏi phải nói,sao cậu từ chối được vào một ngày đẹp như thế này.
Trong một quán cà phê sang trọng,con bé cũng xinh hơn trong bộ trang phục ngày thường.Nó mặc chiếc áo thun màu trắng với dòng chữ ”tôi yêu Việt Nam ”rõ to,cái quần bò màu xanh đậm và đôi giày thể thao như mọi khi.Con bé khá năng động dù tính cách nó không phải thế.
-Sao cậu biết số nhà tớ mà gọi.
-Chuyện nhỏ mà,có gì khó đâu.
-Ừ,mà sao hôm nay có hứng rủ tớ đi chơi thế này
-Buồn quá thì rủ cậu chứ sao?
-Ừ
-Chuyện của cậu và Lâm sao rồi?
-Sao là sao?Bình thường thôi,chỉ là con nhỏ cứ phá tớ miết,nên hơi bực mình một tý...mà thôi...đừng nhắc con nhỏ nữa
-Hình như Thùy Lâm thích cậu đấy.
-Làm gì có,cậu này.
-Thật mà,cậu không thấy bạn ấy thay đổi hả?
-Không có đâu,con nhỏ muốn chơi tớ,nó ghét tớ nên muốn phá tớ thôi.
Linh không nói gì nữa chỉ nhìn biểu hiện của cậu,một lát cô nói:
-Đồ ngốc.
-Nói gì thế?
-À không.
Con bé lại cười.
-Đi dạo với tớ đi.
Đi dạo với Linh trên con đường đầy hoa sữa,nét đẹp của Hà Nội,mùi hoa sữa phảng phất nhẹ nhàng làm hai đứa thấy yên bình vô cùng.Trong cậu và Linh chả khác gì đôi tình nhân dù tuổi tác thì có lẽ nói thế không đúng lắm.Linh tuy mới 16 tuổi nhưng cũng ra dáng thiếu nữ rồi.Con gái thành phố mà,lớn nhanh như thổi vậy.Hôm nay trời không nắng,có một chút lạnh thoáng qua,con đường cũng trở nên đông hơn vì hôm nay là ngày nghỉ và chẳng ai muốn lãng phí một ngày như thế.
-Cậu thấy tớ là người như thế nào?Đột nhiên Linh hỏi.
-Ừ,sao lại hỏi thế?
-Ý tớ là sao cậu thích làm bạn tớ ý.
-Hỏi gì ngố thế?Ngay từ ngày vào lớp t