The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343141

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3141 lượt.

ãy thằng Dung xuống đây sao hắn không vào thăm ta?

-Ông đang nói ai thế?

-Thì ông chủ mày chứ ai?

-Ông này thật là,ông chủ con đi công tác vài hôm nữa mới về.

Lão ấy như sáng mắt ra,lão không nói thêm gì nữa.

-Ông ăn đi để con còn lên nấu cơm cho cô chủ.

-Mày đừng có giục tao đang ăn đây,làm gì mà gấp thế?Cứ từ từ thong thả đi chứ.

Bỗng những tiếng cốc cốc vào cửa vang lên,hai người giật mình sợ hãi.Bà ta lấp bấp:

-Ô-n-g.....ô-n-g ...có...nghe-thấy-không?

-Tao không bị điếc.

-Gì thế hả ông?Con sợ ma lắm ông à?

-Tao đâu biết được,thằng Dung hắn giết chết bao người ở đây làm sao tao biết được mấy cái oan hồn nó không....

-Ông ơi,làm sao bây giờ hả ông?

-Mày ra xem có ai không,chứ tao bị xích lại thế này tao đi đâu được.

-C-o-n.. đ-i.. h-ả?

-Chứ không lẽ tao?Nếu không mày mở xích cho ông,rồi ông ra xem cho.

-Con làm gì có chìa khóa,ông chủ đâu có giao cho con,ông biết mà.

-Thế thì mày đi đi chứ tao làm sao mà đi được hả?

Một lần nữa những âm thanh lại tiếp tục phát ra,bà ta sợ xanh sẫm mặt mày.Cao trào là những tiếng hú rợn người cứ thế vang lên,những âm thanh cứ dồn dập lên.

-Ông ăn đi,mai con xuống lấy,con lên đây.

Dứt lời bà ta chạy ù ra cửa,Luân cố phát những âm thanh dồn dập hơn,bà ta chưa kịp khóa cửa cứ thế chạy ào ra ngoài.

Một lát có vẻ yên tĩnh,bất chợt lão lên tiếng:

-Vào đây đi,bà ta lên rồi.

“Lão biết sao?”,Luân không dám đi vào.

-Nhanh lên,bà ta không dám xuống đâu,bà ấy nhát lắm.

Luân mạnh dạn tiến lại chỗ lão.Lão lê những bước chân khó nhọc lại giường mình.

-Tao đang bị trói không hại mày được đâu,còn nếu mày muốn giết tao thì cứ ra tay đi.Tao đang chờ đây.



Cuối cùng Luân cũng bước vào bên trong,căn phòng ấy rộng rãi,có ti vi,có nhà vệ sinh hẳn hoi,cứ như một nhà nghỉ trong lòng đất vậy.Trên cái giường trải nệm lão đang ngồi nhìn chăm vào anh,chân lão bị trói chặt bởi một sợi dây xích khá dài.Sau một hồi ngẩn ngơ lão hỏi:

-Mày là đứa nào,xuống đây làm gì?Hay thằng Dung sai mày đến khử tao,cái thằng,sao nó không tự mình làm thế.Nó còn sợ một lão già như ta sao?Thế thì làm sao làm được việc lớn chứ?

-Ông là...Anh hỏi nhỏ.

Lão mở mắt rõ to khi nghe anh nói thế.

-Thế mày là ai?Sao mày xuống đây được?

-Con là khách của nhà này,con vô tình biết được nên tò mò một chút thôi.

-Mày tên gì?Mày quen lão Dung hả?

-Cháu tên Luân,cháu là bạn của con gái ông ấy

-Tức là con rễ tương lai rồi?

Bất giác cậu nhìn vào cổ lão,ngoài một vòng chuỗi khá lớn là một sợi dây chuyền bằng vàng,hình chữ nhật có khắc chữ Tàu to đùng,nó khá giống sợi dây chuyền mà anh đeo.Luân sửng sốt:

-Ông ...

Lão ngạc nhiên trước thái độ của anh.Luân lấy sợi dây chuyền trong cổ mình ra trước mặt lão,ông ta sững người nhìn chăm chăm vào nó.Ông ta nghiêm mặt,lão thò tay vào cái nệm lấy con dao nhỏ mà lão cất giấu bấy lâu.

-Mày là ai?Nói,làm sao mày có sợi dây chuyền đó.Mày mà nói láo tao một từ thì tao phóng con dao này vào thẳng tim mày đó.

Luân sợ hãi trước thái độ của ông ấy,anh khẽ nói:

-Đây là sợi dây chuyền của bố cháu,ông ấy để lại cho cháu.

-Bố mày tên là gì?

-Bố cháu là Minh,à mà không là Thành...

-Mày nói gì thế?Minh hay Thành?

-Dạ,Thành.

-Nguyễn Minh Thành,đúng không?

-S-a-o...ô-n-g...?

-Tao còn biết ông ta năm nay đã ngoài 60,mẹ mày là Trần Thị Thúy Hồng.Tao nói đúng chứ?

Anh há hốc mồm miệng,”sao ông ta lại biết rõ thế?”,Luân nhìn vào ông ấy.Không,anh chưa gặp ông ấy bao giờ,chưa từng,dù bây giờ có vẻ ông ấy đã nhăn nheo mặt mày.

-Đây là duyên trời sao?Ông khéo sắp đặt quá đấy...Rồi lão cười lớn.

-Ông làm sao biết bố cháu thế?

-Ta không những biết mà còn biết rất rõ nữa ấy chứ?Lại gần đây ta xem nào,lão ấy có được thằng con trai bảnh bao thế này âu cũng là cái phúc trời cho.

Luân cứ đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

-Nhớ năm xưa ông ấy,ta và lão Minh đã tung hoành ngang dọc một thời mà ta thấy nhớ quá.Bố con vẫn khỏe chứ?

-Bố con...mất rồi.

-Sao cơ?Mày nói gì thế?Sao lại mất được,ta còn chưa thể lấy lại những gì của ta mà ông ấy đi rồi sao?Nói ta nghe,ông ấy mất như thế nào?

-Bố cháu bị giết hại rồi ông à?Luân rưng rưng nước mắt khi nghĩ lại chuyện ấy.

Lại một lần nữa anh kể hết cho ông ta những chuyện đã xãy ra,có lẽ vì ông ấy là một cố nhân của quá khứ xa vời nào đó.Nghe xong ông ta giận dữ đánh mạnh tay xuống giường:

-Thằng khốn kiếp ấy,hắn hại ta chưa đủ hay sao mà con hại cả người anh em của ta chứ?Thằng khốn kiếp,lẽ ra ta không nên nuôi ong tay áo như thế?

-Ý ông là sao ạ?

-Hắn là đệ tử của ta,hắn phản lại ta.

-Ý ông là ...

-Ừ,hắn đấy.

-Cháu không hiểu lắm.

-Thôi được ta kể cho mày nghe một câu chuyện của quá khứ nhé,đằng nào mày cũng phải biết,bởi mày là con trai ông ấy.Đến lúc