Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343143
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3143 lượt.
/p>
-Ừ,thế cũng được,cậu xem nhà tớ như nhà cậu khiến tớ thấy vui lắm.
-Ừ,cảm ơn cậu.
Luân lặng lẽ sang phòng khách nhà hắn.Anh để ý từng chi tiết trong nhà hắn.Nhưng hoàn toàn sáng bóng không một vết nhơ.”Hắn chắc là làm việc ở một nơi khác,chứ nếu không bọn đàn em hắn đã để mắt đến mình rồi”,anh thất vọng ra mặt khi nghĩ về điều ấy.”Hắn cẩn trọng quá đáng thật,Dung Tào,cái tên nói lên tất cả.Thôi vậy,hôm nay mình sẽ dành trọn cho Lâm vậy,không suy nghĩ về hắn nữa,phải tìm cách khác thôi”.Luân thở dài rồi nằm ngủ luôn trên cái so pha mịn màng như lụa ấy.
Chợp mắt một lúc anh mở mắt ra thì hoàng hôn đã phủ bóng căn phòng.Luân chẳng muốn dậy nữa,anh giơ chân đạp lên tường đẩy lui đẩy tới cái ghế so pha dài ngoằn một cách nhàm chán.Rồi anh đứng dậy tiến lại bàn làm việc của hắn.Tên khốn ấy,hắn nghĩ mình là ai chứ,hắn sắp xếp mọi thứ trên bàn như một giám đốc vậy.Mà cũng hay,hắn đặt bên kệ đựng bút hai hòn ngọc màu xanh khá đẹp.Luân cầm lên nghịch đùa,chắc hắn dùng nó để xoay xoay trong lòng bàn tay như mấy tên quan thời xưa trong các phim cổ trang.”Hắn cố tỏ ra nguy hiểm đây”,vừa nghĩ anh cũng bắt chước xoay vòng hai viên ngọc ấy trong bàn tay mình,anh nhếch mép.Bất chợt nó rơi xuống đất,nó không vỡ mà nhảy lốc cốc trên sàn nhà.Anh chạy lại nhặt nó,nhưng nó càng rơi xa âm thanh nó càng thay đổi nhất là chỗ sàn nằm dưới cái ghế sô pha mà anh đã làm lệch đi so với chỗ ban đầu.Anh thấy có gì đó lạ lắm,anh tiến lại nhặt viên bi lên anh lại thả vào chỗ ấy,tiếng kêu của nó không vang dội như những bề mặt khác,mà nó khẽ kêu lốc bốc như rơi bề mặt không phải gạch men vậy,và tốc độ dừng khá nhanh.Phải có tâm hồn thật sự nhạy cảm và tinh tế mới có thể nhận ra điều ấy.
”Không lẽ hắn giấu gì đó ở phía dưới này”.Anh đưa tay gõ nhẹ lên nó,đúng là không phải gạch men thật.Anh nhìn quanh chỗ ấy.Anh đẩy cái ghế sô pha sang một bên.”Đây rồi” một vết hở khá dài,Luân dùng dao cậy nó lên,nó nhẹ hơn anh nghĩ,càng cậy sâu theo vết hở là một tấm cửa bằng gỗ mở ra.Hắn vẽ hình những tấm gạch men ở phía bề mặt tắm cửa ấy để ngụy trang,nó dày khoảng 5 xăng ti,hình vuông cạnh là gần nửa mét.Anh mạnh dạn dở hẳn nó lên.Một cái hố tối om,sâu ngòm.Anh thả viên bi xuống cái hố ấy,nó phát ra những tiếng lốc cốc khá đều nhau như thể nó rơi xuống các bậc thang vậy.Luân hãi hùng nhìn xuống,không thấy gì ngoài không gian tối mịt.Luân không thể ngờ ở ngay trong nhà lão lại có một nơi bí mật như thế,”chắc hẳn có gì đó khác thường đây,hắn giấu thứ gì dưới đó nhỉ?Lẽ nào là ma túy???”,sự tò mò khiến anh không thể ngồi yên mà nhìn nó.Anh đưa chân mình xuống,xúc giác cho anh biết mình vừa đặt chân xuống một bậc thang,anh yên tâm bước tiếp,đó là một địa đạo khá dài và sâu,đi hết hơn mấy chục bậc thang thì anh thấy có ánh sáng ở phía xa và một lối đi khá rộng,anh lần theo chỗ có anh sáng ấy.Con đường được thắp sáng bởi những bóng đèn điện sáng trưng.Vừa đi Luân vừa nhìn xung quanh,nó được ốp quanh bằng bê tông chứ không phải đất,có vẻ chúng được thiết kế khá công phu,có tới hai ba lối đi và cả những lỗ thông gió.Luân không nghĩ phía dưới một ngôi nhà to lớn lại có thứ này.Giờ anh mới nhận ra đằng sau nhà lão là một mảnh vườn khá rộng nhưng lão chỉ dùng để trồng cây và không ai lui tới.Trước mắt Luân là hai lối rẽ mà anh không biết đi lối nào,anh cứ tiến đến một lối vào nhờ sự mách bảo của...vận may.Nhưng vừa bước chân vào lối bên này thì anh nghe thấy tiếng động phát ra từ lối kia.Luân quyết định đổi phương án,anh đi theo lối có âm thanh ấy.Cuối cùng anh cũng đến nơi.Đó là một nhà giam lớn,anh nghĩ thế,bởi nó cũng có một cánh cửa lớn được khóa bằng ổ khóa Việt-Tiệp phía bên ngoài.Ở bên trong là tiếng một chiếc ti vi đang phát sóng một trận bóng đá.Có người sống ở đây,à không?chính xác là bị giam hãm,anh thử gõ vào cánh cửa.
-Tới giờ ăn rồi à?Đưa vào đây.Một giọng nói của một ông già vang lên.
Luân không biết nói gì,anh nhón gót chân nhìn qua khe hẹp phía trên cánh cửa.Một người tóc dài bù xù và điểm bạc,ông đang nằm dài trên cái ghế ngã lưng bằng gỗ,ông phe phẩy cái quạt nhìn chăm chăm vào cái ti vi,ông ta khá ung dung.Thỉnh thoảng ông lại hét lên một cách đáng tiếc.Như vừa nghĩ ra điều gì,ông ta tắt nhanh cái ti vi.Ông nhỏ nhẹ tiến lại cửa.Luân giật thót mình nấp sang một bên để lão không nhìn thấy.
-Ai đấy?Là thím đấy hả?Sao thím đến sớm thế?Còn nửa tiếng nữa mới tới giờ ăn mà.
Luân im thin thít,anh không dám lên tiếng.
Một lát không thấy hồi âm,lão lại bật ti vi và xem tiếp,lão nghĩ chắc mình nghe nhầm.Luân không có cách gì mở cái ổ khóa to đùng kia,cuối cùng anh quyết định ngồi đó đợi xem điều gì xãy ra tiếp theo.
Đúng như lão nói,đúng 6 giờ,một người nào đó đang tiến đến phòng lão,từng bước chân thoăn thoắt,Luân nấp mình sau cái hang ở một lối lẽ khác.Một người phụ nữ đứng tuổi tay xách cái ca-mèn lớn.
-Ông ơi,con mang cơm đến đây.
Nói rồi bà ấy mở cửa đi vào,Luân tiến lại gần cánh cửa hơn một chút.
-Hôm nay ăn gì thế?
-Vẫn như hôm qua thôi ông à?
-Mà n