Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343137
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3137 lượt.
vui như mở hội.Nghĩ thế anh lại cười.
Luân hoàn toàn không biết rằng niềm vui của anh là thứ chất độc tiêm vào người cô em gái,nó đứng hồi lâu cho đến khi thấy Lâm đi ra,con bé lại tránh đi sau cánh cửa phòng đã mở.Lâm tiến lại gần Quân:
-Làm phiền anh chăm sóc anh ấy nhé.Tối nay em sẽ đến thay cho anh,giờ em đi có chút việc đã.Cảm ơn anh vì đã báo cho em biết nhé.
-À,vâng,không có gì đâu em.Bọn anh là anh em mà.Thế tối nay em đến nhé.Khi nào em đến thì báo cho anh nghe.
-Dạ.Em chào anh.
Quân khẽ gật đầu.Anh mừng thầm trong lòng,thì ra sư huynh đã có người thương.Một cô gái đẹp,hiền dịu,nết na.Chỉ có điều là anh vẫn chưa hiểu vì sao thái độ của My lại như thế,một cô em gái mà sao lại phản ứng cứ như là...
Nghĩ đến đó anh lại thôi,mặc kệ con bé,nó quá rắc rối và nguy hiểm.
Về tới nhà,My chạy ngay lên phòng mình,”chị ta là ai chứ?chị ta lấy quyền gì mà ở lại đó với anh ấy?”.Cô lặng lẽ với những suy tư của mình,cô không thể nhắm mắt được khi đêm nay người ở bên cạnh Luân lại là chị ta.Cứ nhắm mắt lại là cô lại tưởng tượng nụ cười của Luân và chị ấy.Cô bị con tim dằn xé đến điên người.Cô vùng dậy với ý nghĩ sẽ vào với anh.Cô sẽ đấu tranh cho hạnh phúc của mình,nhưng vừa bước ra cửa cô lại đi vào.Cô không có vị trí trong lòng anh,không làm cho anh có được nụ cười hạnh phúc ấy.Anh ta,anh ta chỉ xem cô là cô em gái mà suốt ngày có thể xoa đầu,kề vai bá cổ, và trêu đùa như đứa trẻ con.Con tim ấy không bao giờ điền tên cô lên nó,mà vị trí của cô được viết bên cạnh bố cô trong danh sách những người thân yêu.Tất cả là tại cô,phải chi trước đây cô cứ ghét anh,không nhận người anh trai ấy thì giờ mọi chuyện đã khác.Chính cô đã chọn sự hi sinh cao thượng khi chỉ muốn mang cho mình những niềm vui bé nhỏ,những nụ cười hồn nhiên.Để giờ đây khi niềm đau được báo trước ập đến cô lại không thể có sự đề phòng và bị cuốn trôi.
Không,My không thể nằm quằn quại như thế này,cứ thế này cô hóa điên mất,cô ngồi bật dậy chạy xuống bậc thang.My lục tủ bếp lấy ra chai rượu của bố.Cô mang lên phòng,cô nhìn vào nó,”ừ,đây là giải pháp”,nghĩ thế cô tu ừng ực từng ngụm rượu.Nước mắt cô chan hòa trong vị đắng của rượu.Cứ thế cô gục đi nhanh chóng mà không thể gượng dậy nổi.Rượu đã đánh gục con người cô,còn tình yêu làm chết đi tâm hồn cô.
Nhưng dù My say,My tỉnh thì trí nhớ của cô vẫn nhắc bờ môi mãi gọi tên anh: Minh Luân.
........
Một cái thu nữa lại đến,ơ kìa,những chiếc lá vàng vẫn chưa muốn xa cành.Luân nhìn chúng với một niềm vui khác lạ,cứ như nó đang chứng minh cho anh thấy,nó sẽ bám trụ cho đến hơi thở cuối cùng,cũng như anh,hãy sống và yêu đừng ngần ngại dù có chuyện gì xãy ra đi nữa.Luân bước bình thản trên con đường đầy nắng,một chút gió nhẹ nhắc cho anh nhớ mùa kí ức đã về.Thiên nhiên tuần hoàn theo cái vòng luẩn quẩn,còn anh,anh tự thấy mình thay đổi,anh không còn để những kí ức cào cấu trái tim nữa,ừ thì Luân không quên,không bao giờ quên chỉ là anh sẽ không ngã quỵ vì nó.Anh biết đối diện với sói bằng một sức mạnh không tưởng,anh cười đùa với hắn bằng sự lạnh lùng hiếm có.Đã nhiều lần đến nhà hắn Luân cũng có cảm giác quen dần,dù mỗi lần như thế anh chỉ muốn đâm cho hắn một nhát từ phía sau.Cảm giác thật khó chịu khi phải như thế với hắn,nhưng chưa đến lúc,có điều gì đó khiến anh muốn biết,một thứ mà khiến hắn làm những tội ác đó.Hắn phải chết theo cách đau đớn nhất chứ không phải chỉ đơn giản là xác lìa hồn,hắn phải trả cho anh một tuổi thơ hạnh phúc mà chính hắn cướp đi dù anh biết cái vé về tuổi thơ ấy đã hết hạn sử dụng.Mục tiêu hiện tại là đánh sập tập đoàn mà hắn đang làm chủ,một tổ chức tội ác quy mô lớn.
Một lần nữa anh ghé nhà hắn,hôm nay Luân chọn phương tiện di chuyển là ...đi bộ.Có lẽ do mùa thu quyến rũ anh khi trưng ra một tiết trời quá đẹp.Con đường vẫn ồn ào,náo nhiệt như để cho chữa thẹn cho những ai bày ra cái khái niệm “thành phố”.Cũng sắp tới nơi,Luân ngó mắt nhìn lên ngôi nhà cao lớn ấy,một cô gái đang ngắm nhìn đường phố từ trên cao.Nàng công chúa của anh,anh mỉm cười và ngẩn người ra trước vẻ đẹp của nàng.Ơ,nàng đã thấy anh và nàng vẫy tay thay cho lời chào buổi sáng.Lâm hào hứng chạy xuống mở cửa cho anh vào.
-Đến sớm thế?
-Ừ.
-Vào đây ăn sáng với tớ nghe.
-Ừ.Luân mỉm cười.
-Hôm nay không có bố tớ ở nhà,ông ấy đi công tác một tuần nữa mới về.
Hay thật hắn đi công tác cơ đấy,cái từ đó nghe sao sang quá vậy.Chắc hẳn hắn đang gây nên một tội ác nào nữa đây.Kệ hắn thôi,hôm nay là cơ hội của Luân,không có hắn anh có thể tự do tìm kiếm,cơ mà anh cũng không biết mình kiếm cái gì và hắn quá khôn ngoan để không tự đặt bom ở chính nơi hắn ở.
-Cậu đang nghĩ gì thế?
Lâm lên tiếng ngắt dòng suy nghĩ của anh.
-À không có gì.
-Cậu cứ đơ người ra thế,ăn nhanh lên còn nhiều việc phải làm nữa!
-Nhiều việc hả?Làm gì thế?
-Thì đi chơi,còn nhiều nơi tớ muốn dẫn cậu đi lắm.
-Ừ,vậy hả?Mà trưa tớ ghé nhà cậu ăn cơm nghe