Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343144

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3144 lượt.

,được không thế?

-Được chứ sao không?Tớ luôn hoan nghênh mà.

Luân lại cười với cô.Dạo này cuộc sống của anh như được tái sinh ấy,tất cả là nhờ cô.Hai người dính lấy nhau như sam.Ngày nào cũng vậy,trừ lúc cô đến giảng đường và bệnh viện ra thì thời gian còn lại là của anh.Tất nhiên Luân vẫn làm việc riêng của mình,thế giới tối tăm ấy,anh đã chọn nó và không thể lùi bước được.

Lâm đã chuẩn bị cho hai đứa hai chiếc xe đạp khá xịn.Một chiếc xe nam tính của những tay đua đường dài,chiếc còn lại có vẻ “ỏng ẹo” hơn với những đường cong quyến rũ và một cái giỏ xe màu hồng khá bắt mắt.Lâm đang muốn tạo sự thi vị như trong phim chăng?Hay nhỉ?Con gái đủ thứ trò mà bọn nó gọi chung là “không gian lãng mạn”.Cả ngoại hình nữa,cô nàng tạo cho mình một hình tượng baby với cái áo thun màu trắng,cái váy màu hồng,cái mũ vành rộng khá mỏng và tất nhiên kèm một đôi giày búp bê đáng yêu nữa.Những thứ ấy chỉ có thể phủ lên người cô mới xứng đáng với giá trị của nó,của vẻ đẹp tinh khôi.Luân không khỏi lóa mắt bởi sự hào nhoáng ấy.Còn anh,anh cũng thức thời lắm,cái quần jean bụi bặm rách te tua ở đầu gối,cái áo phông màu đen khá điệu.Mắt thẩm mỹ của Lâm mà,dù anh có vẻ không thích nó lắm,trong Luân không được vui,nó teen quá so với anh thì phải.Khi mọi thứ đã chuẩn bị xong cả hai xuất phát,địa điểm đầu tiên cho buổi hẹn hò là quán cà phê lãng mạn nhìn ra phía công viên tô điểm cho Hồ Gươm cổ kính.Mọi người xung quanh nhìn cặp trai tài gái sắc với sự hâm mộ thái quá khiến Luân ngượng ngùng.Anh chỉ biết cặm cụi nhìn ly cà phê của mình rồi xoay xòng nó.

-Cậu đã khỏe hẳn chưa thế?

-Ừ,tớ khỏe rồi.

-Vậy hôm nay chỉ dành cho tớ thôi nhé,tớ muốn cậu bù đắp cho tớ.

-Ý cậu là...

-Những tháng ngày cậu bỏ rơi tớ,tớ muốn được như người ta.

Luân cười hiền lành nhìn chảnh chọe.

-Nhớ lại ngày xưa mà buồn cười,lúc đó trông cậu lỳ lợm và đáng ghét hết sức,vậy mà giờ...

-Lúc đó tớ chỉ muốn bố tớ chú ý đến thôi,nên tớ mới nổi loạn như thế.Giờ tớ lớn rồi tớ không còn cái suy nghĩ ngốc nghếch ấy nữa.

-Cậu còn nhớ tên trồng cây si bị cậu đánh chứ hả?

-Chuyện đó qua lâu rồi mà,đừng làm tớ xấu hổ nghe.

-Không,bữa trước tớ có gặp lại hắn.Hắn à,giờ cao lớn điển trai lắm đấy.Hắn là con nhà đại gia bất động sản.Vừa mới đi du học về.

-Thế cơ à.Tiếc nhỉ?Biết thế bữa trước tớ cứ bám lấy hắn bây giờ có phải sướng không?

-Thế sao lúc đó không làm thế đi?

-Thì ai mà biết,mà lúc đó tớ không thích những tên mọt sách như hắn,hắn nhát quá mà tớ thì ...Cậu cũng là tên mọt sách giống hắn,nhưng cậu lạ hơn,không giống những đứa mà tớ quen.

-Tớ nhớ là cậu đã nói về tớ như thế rồi mà.

-Ừ nhỉ.

Cô phồng môi lên khi nghĩ về điều đó.

-Nếu được quay trở lại ngày ấy,tớ chỉ muốn chinh phục cậu sớm hơn,tớ không nghĩ là sau ba tháng ngồi cùng mà chúng ta mới nói chuyện với nhau đấy,nghĩ lại đúng là buồn cười thật.

-Ai bảo cậu quá đáng làm gì?Chị hai gì mà mít ướt như cậu chứ?

-Chứ nếu tớ không làm thế a,thì làm sao biết được cậu cũng ga lăng và lãng mạn đấy chứ.

-Thế ra lúc đó cậu giả vờ đấy hả?

-Ai biết,có thể lắm chứ.Lâm tinh nghịch.

Ai mà biết được lúc này Luân lại biết trêu đùa như thế,anh đang cố gắng hết sức để khiến cô không chán,anh thể hiện hết những gì là của một chàng thanh niên đang cố tán tỉnh một cô gái.Cuộc nói chuyện cứ êm xuôi như thế,cho đến lúc hai đứa rời quán.Hai chiếc xe lại lăn bánh bên cạnh nhau,Lâm chọn lối đi là một con đường vắng rợp bóng mát của hàng hoa sữa,mùi thơm nhẹ nhàng của nó khiến hai đứa thêm hào hứng.Vui,quá vui ý chứ.Đi bên cạnh người mình yêu thì ở đâu cũng là thiên đường phải không nhỉ?Mọi buồn phiền cứ thế bay đi,không vương lại dù chỉ một chút.Lâm xinh quá khiến anh không khỏi xao xuyến tâm hồn.Cô đẹp như nàng tiên rớt xuống đời anh vậy.Sau Miên anh nghĩ mình không thể yêu ai nhiều như chị ấy,vậy mà trái tim anh lại phản bội anh như thế.Những khoảnh khắc như thế này sẽ mãi không phai mờ trong tâm trí anh.Dù sau này,có thể mọi thứ sẽ khác đi,vì hoàn cảnh,vì cuộc đời anh quá phức tạp nhưng anh tin cô ấy biết những gì anh làm cho cô ấy không phải là giả dối,không phải thứ pha lê dễ vỡ.Anh đến với cô bằng một trái tim chân thành,một tình yêu nồng cháy ẩn nấp sau con người đầy vết tích quá khứ.

”Lâm,hãy hứa là em sẽ tha thứ cho anh dù có chuyện gì xãy ra đi nữa”,anh suy tư như thế khi nhìn vào nụ cười rạng rỡ của cô.Anh hoàn toàn không muốn nụ cười ấy vì anh mà tắt đi vào một ngày nào đó không xa.Cái ngày mà công lý được thực hiện và công lý trái tim cũng sẽ thực hiện,nhưng ai mà biết được liệu anh có được tha tội hay không,hay anh sẽ chìm ngỉm luôn vào vũng bùn tình ái?

Sau nửa ngày đi chơi vui vẻ hai đứa lại trở về nhà mình.Luân cũng ở lại ăn cơm với cô.Bây giờ anh mới làm nhiệm vụ của mình.Không có dịp nào khác hơn là lúc này nữa.

-Tớ ghé phòng khách đọc sách xí nghe,cậu cứ lên ngủ đi chiều còn đi học.Hôm nay tớ nghỉ cả ngày nên tớ không muốn về nhà.<


XtGem Forum catalog