Hải Tặc Ma Cà Rồng - Tập 2: Thủy Triều Kinh Hoàng
Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343167
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3167 lượt.
p>
-Hôm qua “sướng” quá hả?Sao dậy sớm thế?
Khánh Tặc im thin thít,nó cúi mặt không dám ngẩng đầu lên nhìn.Nhà giam ở đây khá rộng.Khánh được nhốt chung với 5 tên khác,toàn là bọn cướp bóc,đâm thuê chém mướn và một trong năm đứa là dân đồng tính.Hắn sợ tên đó tới mức mỗi ngày hắn không một lần đưa mắt nhìn tên ấy,hắn thậm chí sẽ không biết mặt tên ấy nếu lúc mới vào Khánh biết tên ấy hoang dâm như thế.Ở đây đã 4 năm,thì nữa năm gần đây hắn mới phải chịu sống lép vế như thế,ba năm rưỡi còn lại Khánh được Hoài che chở cho.Giờ Hoài đã ra đi chỉ kịp để lại cho hắn một cuốn nhật kí và một câu chuyện có phần phi thực tế,Khánh chưa tin lắm về điều Hoài nói,nhưng hắn vẫn hi vọng điều ấy.Thật giả thì mặc kệ,chỉ biết là chính nó sẽ là tấm thông hành đưa hắn ra khỏi đây.Đang ngồi trầm tư thì cánh cửa nhà giam hé mở,một cán bộ đi vào.
-Đoàn Minh Khánh,có người thân đến thăm.
Hắn giật mình bởi hắn không quen ai chỉ mỗi Hoa là người duy nhất,hắn mừng rỡ trong lòng vì nghĩ Hoa sẽ có thông tin gì đó cho mình.Và đúng như lời nói của lí trí,trước mặt hắn là một người thanh niên trẻ đẹp,cao lớn.Hắn đứng ngẩn ngơ nhìn Luân không chớp mắt.
-Hoa,ai vậy?Hắn hỏi cô mà đôi mắt vẫn hướng về anh.
-Đây là người anh cần gặp đấy.
-Chào anh,tôi là Luân mà như anh biết đấy,”Luân B”.
-Mày là Luân B thật chứ?
-Tại sao anh muốn tìm tôi,sao anh biết tôi?
Hắn đưa mắt nhìn tên giám sát,anh ta đã đi ra ngoài,lúc này hắn quay sang Hoa:
-Em ra canh chừng tên ấy giúp anh.
Hoa hiểu ý hắn và làm theo lệnh hắn.
-Rồi giờ nói đi.
-Nghe này,mà phải giúp tao ra khỏi chỗ này,tao biết một người tên là Hoài,và hắn có thứ sẽ làm mày thích thú.
-Đưa anh ra khỏi đây,tôi là thánh hả?Nhà tù đấy,tôi đâu có ngu thế.
-Tao biết mày là ai?Mày biết Phú Điên chứ,tao từng theo hắn một thời gian,tao cũng biết rõ mày là người như thế nào.Dĩ nhiên mày không làm cũng được tao sẽ gặp Dung Tào,mày biết ông ta chứ?Chỉ là tao nghĩ,tao thích mày hơn tên ác ma ấy.Thế thôi.Ta có thứ để trao đổi và tao nghĩ mày sẽ thích thú về thứ ấy.
-Anh đang đe dọa tôi sao?
-Không,chú mày nghĩ đi đâu thế?Thứ tao muốn mày thấy nó thực sự đáng giá để mày cứu tao.Tao ở trong này chẳng khác gì địa ngục,tao muốn ra khỏi đây lắm rồi.Mày nghĩ nhanh lên,để tao còn tính cách khác.
Luân trầm tư một lúc rồi lại nói:
-Ngày mai tôi sẽ đưa ra quyết định của mình,có gì Hoa sẽ thông báo cho anh.Vậy đi.
Nói xong anh bước đi mà không thèm chào hắn.
Hắn điên tiết lên quay về nhà giam.Hắn lo sợ anh sẽ không làm thế giúp hắn,hắn sợ mình phải ở đây với mấy tên bệnh này và hắn sẽ không sống sót được lâu.
Đoàn Minh Khánh còn gọi là Khánh Tặc.Hắn là trẻ mồ côi từ nhỏ,hắn được một trại trẻ nuôi dưỡng sống với những đứa mồ côi khác.Năm hắn lên mười bốn tuổi,hắn vô tình phát hiện ra một sự thật về mẹ hắn từ người hàng xóm ở quanh đó.Bà ấy ngồi nói chuyện với một người khác về một thằng bé bị bỏ rơi trong thùng rác và được bà cứu giúp đưa vào trại trẻ.Nghe đâu mẹ cậu ta là một sinh viên nghèo bị một đại gia lừa tình và sau đó ông ấy bốc hơi không chút tin tức.Vì thấy xấu hổ với hàng xóm với bạn bè và nhất là hận người đàn ông đã bỏ rơi mình mà người mẹ đã lặng lẽ sinh thằng bé ra và bỏ nó đi không thương tiếc.
Hắn nhận ra chính là mình nhờ vào cái vòng chân mà bà ấy tả khá chi tiết.Dĩ nhiên không phải ngẫu nhiên mà bà ấy nói thế.Chính hắn đã ăn trộm con gà của bà ấy và bị phát hiện,bà nhận ra hắn nhờ cái vòng chân ngày ấy mà bây giờ hắn trân trọng tới mức hắn mang lên cổ mình như một sợi dây chuyền.
Hắn nhớ như in lời của người đàn bà ấy:“Mày sinh ra chỉ phá làng,phá xóm thôi.Đáng lẽ tao không nên cưu mang mày,cứ để cho mày chết đi trong cái thùng rác ấy thì giờ tao đâu phải đau đầu như thế này...Ôi làng nước ơi,sao tôi khổ thế này hả giời????”.Hắn đứng lặng đi khi nghe bà ta nói,còn bà ấy thì đâu biết rằng chỉ vì một chút giận dữ bà đã vô tình đẩy hắn đến con đường tội lỗi.
Hắn điên tiết lên,hắn tuyệt vọng khi nghe bà ấy nói,hắn ném mạnh thứ ấy vào người bà rồi bỏ chạy.Hắn đau đớn đến điên dại vì sự thật ấy.Và định mệnh đã kéo hắn đi về một ngã rẽ mới,một cuộc đời nhơ bẩn.
Từ lúc hắn biết sự thật về cuộc đời mình,hắn đã nguyền rủa người đàn bà ấy,người đàn bà nhẫn tâm vứt hắn vào thùng rác,bỏ đi một sinh linh bé bỏng mà Tạo hóa ban tặng.Hắn cảm giác thế giới không đón nhận một người như hắn,không ai quan tâm hay cần hắn.Mọi người chỉ biết ghẻ lạnh hắn.
Giờ đây hắn đã thành rác rưởi,khắp cơ thể hắn là mùi hôi của rác,sự bẩn thỉu của khối óc và trái tim...tất tần tật mọi thứ trên người hắn là...rác.Hắn căm hận đàn bà,hận đời đã sinh ra hắn.Cũng từ đó hắn bắt đầu tìm khoái cảm cho mình,một niềm hoan lạc bệnh hoạn đáng ghê tởm.Hắn để lại vết nhơ cho tất cả những người đàn bà hắn gặp,những cô gái lượn lờ trước mắt hắn.Hắn thích nhìn thấy sự sợ hãi,sự đau đớn của những cô gái mà hắn đánh phá,hắn thõa mãn khi làm điều bệnh hoạn ấy.
Khánh khá là thôn