Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343164
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3164 lượt.
g minh,khôn ngoan như một con sói hoang,hắn chỉ “một mình”,bất kể làm gì,không một người bạn,không một người quen.Có chăng chỉ có Hoa là hắn vẫn có chút để tâm.Bởi cô hiểu hắn,hiểu cảm giác khi bị mẹ bỏ rơi.Mẹ của Hoa còn nhẫn tâm hơn thế,bà bắt cô làm gái từ lúc cô bước vào tuổi trăng tròn,người đàn bà dâm đãng ấy đã ra đi vì căn bệnh thế kỉ.Đó là hậu quả của những cuộc vui thâu đêm suốt sáng.
Bà làm cái nghề ấy không phải vì hoàn cảnh mà là...thõa mãn.Trời ban cho bà quá nhiều sức mạnh cho việc giường chiếu và bà nghĩ mình chỉ sống vì nó.Rồi bà cũng hướng cô con gái nhỏ của mình theo bà.Thật tội nghiệp,bởi thế mà Khánh cũng có vẻ thương cô,thông cảm cho cô,coi cô là người đàn bà trinh trắng nhất mà hắn không muốn tổn thương.Chính điều đó làm Hoa giúp hắn nhiệt tình trong chuyện này.
Luân trở về chỗ Kiên sau chuyến ghé thăm tên bệnh hoạn ấy.Anh nhận rõ trong đôi mắt hắn là sự bất cần đời,sự vô cảm có ý thức.Anh biết rõ hắn khôn ngoan,thông minh và láu cá.Một người như hắn mà ra khỏi chỗ ấy thì chẳng khác nào thả hổ về rừng.Nhưng anh cần cái hắn có,anh cũng có chút gì đó “động lòng trắc ẩn”,anh thấy sợi dây liên kết của mình như muốn kết nối hắn vào dù anh không biết hắn là ai.Luân miên man suy nghĩ thì Kiên lên tiếng:
-Anh tính sao?
-Ý chú là sao?
-Anh cứu hắn hay là...
-Cứu hắn,chú nói nhẹ như kiểu bóc thứ đồ trong túi ra thế?
-Em chỉ nói vậy thôi,em nghĩ anh cũng không nên làm thế.
-Ừ.
-Hay mình trao đổi về một cuộc sống tốt hơn cho hắn trong đó anh nhỉ?Anh nghĩ nó chấp nhận không?
-Chắc là không,theo những gì Quân nói thì hắn thật sự bị đày đọa trong đó rồi.Và anh nghĩ những gì hắn trải qua có lẽ là quá đủ,ra ngoài hắn không dám làm bậy nữa đâu.
-Ý anh là ta cứu hắn.
-Nói thì nói thế,nhưng bằng cách nào mới được chứ?
-Chỉ cần anh quyết định đã,rồi ta bàn tính sau.
-Ừ,chắc là vậy.Chú gọi điện cho cô ta bảo cô ta nói với hắn là ta đồng ý,nhưng phải để một tuần nữa,và nhất là phải nghe theo lời ta.
-Rồi,em làm ngay.
-Chú nhớ bảo cô ta giữ liên lạc,cô ấy là người duy nhất tiếp cận hắn được.
-Vâng,em hiểu.
-Bây giờ thế này,chú lên mạng tìm giúp anh một cuốn truyện tình cảm gì đó cũng được sất.Chú tải về cho anh,vừa phải không dày quá mà không mỏng quá.Rồi anh sẽ nói chú phải làm gì.
-Vâng,em làm ngay.
Luân đang có một suy tính trong đầu,anh sẽ thực hiện vụ giải thoát cho hắn.Anh chỉ lo sợ bản tính hắn không thay đổi thì...
Mặc kệ,rồi anh sẽ cho hắn vào lại đó.Một nhà tù khác giúp hắn thoát khỏi bọn chúng.Cuộc sống bị truy đuổi của hắn cũng sẽ khiến hắn không thể manh động mà làm liều được.Suy tính thì như thế nhưng anh vẫn day dứt,anh sợ hậu quả lớn cho việc mình làm.Cả đêm anh không ngủ được,anh vừa suy nghĩ cách giúp hắn thoát và cũng phân vân cho quyết định táo tợn ấy.
Rồi mọi chuyện sẽ đi về đâu?Trong chuyện này đúng là càng đi xa anh càng lún sâu vào vũng bùn.Liệu anh có cứu vãng được số phận nổi trôi của mình?Anh sẽ đi xa hơn nữa và ở đó sẽ như thế nào?Ở đó có còn có Lâm,có còn cuộc sống anh hằng mơ ước???
Bầu trời đêm âm u,các vì sao không còn lấp lánh như cách đây vài tiếng.Lâu lắm anh mới nhìn chúng,có vẻ chúng cũng giận anh khi bỏ rơi chúng vì thế chúng cứ ẩn nấp dần chỉ còn lác đác vài cái chiếu sáng hiu hắt.
Trời đã bắt đầu hửng sáng,một ngày mới lại đến nhưng anh thấy mệt nhoài sau một đêm thức trắng.Đôi mắt anh bắt đầu nhíp lại,nó chẳng muốn mở ra nữa.
Và rồi anh ngủ thiếp đi trên một núi tâm sự ngỗn ngang ấy.
-Chào buổi sáng!!!
Khánh thốt lên như thế sau một đêm nữa hắn chịu nhục,có kì lạ không cơ chứ?
Nhưng không...không phải vô cớ đâu!!!
Hắn sắp được giải thoát,Hoa đã nói như thế với hắn.Hắn nhếch mép cười để lộ những cái răng xưa rốt rết khi nghĩ về điều ấy.Hắn sẽ chịu đựng hết,chỉ vài ngày nữa thôi hắn sẽ thoát,hắn tin vào Luân.Khánh ngồi xuống cạnh chỗ nằm,hắn đưa tay phủi phủi lớp bụi phủ trên một quyển truyện mà Hoa đưa cho.Đó là cuốn sách do Luân thiết kế,một cuốn truyện bình thường về tình cảm do Kiên tải về và được anh viết thêm những “hướng dẫn sử dụng” vào phần giữa câu chuyện.Tất nhiên chúng được viết làm sao cho khớp một ít với câu chuyện của cuốn sách.Sau đó chúng được in ra giống cuốn sách gốc.Việc của hắn là làm theo những gì chỉ dẫn trong đó.
Hắn giở ra đọc những trang đầu tiên,hắn tức giận giở tiếp đến đoạn giữa,hắn không ngu ngốc đến độ không hiểu chúng nói gì.Chỉ là hắn lại toát mồ hôi khi đọc xong đoạn ấy.Hắn trừng mắt thật lớn,đọc đi đọc lại.Có vẻ việc anh bày khiến hắn thấy “ớn” một chút.
Khánh nhìn sang bọn chúng.Hắn nuốt nước bọt...Rồi hắn quyết định liều.Hắn cất thật kĩ cuốn truyện dưới cái chiếu của mình.Khánh lắc lắc thân mình,hít thật sâu để lấy bình tĩnh và sẵn sàng cho điều tồi tệ.Khánh tiến lại gần chúng,cố hết sức hắn thốt lên:
-Bọn khốn,hôm nay tao sẽ liều mạng với tụi bây!
Cả bọn đang yên giấc chợt tỉnh hẳn,ngơ ngác nhìn hắn