pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343165

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3165 lượt.

t mà không chút rắc rối.Một phần là bởi không ai nghĩ có người giúp hắn trốn thoát,chẳng ai cứu hắn làm gì,một tên dâm tặc không có giá trị và dĩ nhiên sẽ không đề phòng.

Khánh được đưa về nhà Kiên,trên tay hắn vẫn là cái còng tay,Luân không muốn tháo ra và cũng không thể tháo.Anh đứng trước mặt hắn.

-Xin chào.

-Mày đã giữ lời hứa.Hắn nhếch mép.

-Bây giờ tôi cần thứ gì đó từ anh,được rồi chứ?

-Mày phải tìm cách tháo còng tay cho tao chứ,tao sẽ giao ngay cho mày thứ mày cần.Và ta chia tay.

-Anh có quyền lựa chọn sao?

-Có chứ,tao chỉ có cái mạng này,nhưng tao bất cần.Mày thích làm gì làm.Thậm chí mày có thể đưa tao vào lại,nhưng tao nói trước,tao không dám chắc mình không nói gì với mấy tên cán bộ kia về mày đâu.Làm như thế tao sẽ được khoan hồng mà.Và cái kho gì đó ấy sẽ thuộc về chính quyền.

-Anh lại đe dọa tôi?

-Ừ,chính xác.Tao nghĩ mày biết tính của tao nên mày mới bắt tao rạch vào chỗ đó.Nếu tao không là kẻ liều mạng thì mày sẽ nghĩ cách khác không mạo hiểm như thế.Tao biết mày hiểu tao khá rõ mà,tao nói đúng chứ?Khánh nói như thể đã quen Luân từ lâu lắm rồi.

-Ok,mày khôn ngoan hơn tao nghĩ,vậy ta hợp tác nhé.

-Rồi,tất nhiên.Tao là một tên khốn nhưng tao không phải là tên thất hứa.Tao đếch cần nguyên tắc,với tao không có cái ràng buộc nào hết nhưng vì chỉ có mày hiểu được tao nên tao sẽ làm thử một lần.

Luân biết hắn khôn lõi nhưng hắn còn hơn những gì anh nghĩ.Hắn hiểu đời,hắn lanh lợi.Điều anh không hiểu là tại sao hắn lại lựa chọn con đường đi tối mịt như thế.Nếu hắn theo anh thì hắn sẽ là bạn rất tốt của mình,anh nghĩ vậy đấy.

-Sao?Có vứt thứ này đi được không,rồi ta giao dịch,mất thời gian quá.

-Kiên,em mở cho hắn.

Kiên đẩy xe lăn lại gần hắn,anh mở khóa tay cho hắn.Nghề tay trái của Kiên,anh có thể mở cả trăm loại khóa khác nhau chứ không riêng gì cái còng số tám này,cái anh sợ nhất là khóa có mật khẩu.

Hắn xoa xoa cổ tay,bây giờ hắn được giải phóng.Hắn lại nói:

-Tao đói,có gì cho tao ăn không?

-Mày có nói không thằng chó,mày câu giờ quá đấy.Hưng nóng mắt lên tiếng.

Khánh đưa mắt nhìn Hưng Lì,hắn nhếch mép.

-Mày là thằng nào,chắc hẳn mày chỉ làm chó chứ không bao giờ vươn lên nổi đâu nhỉ?

-Mày nói gì thằng kia?

Hưng tức giận bởi thái độ khích tướng của Khánh,anh lao vào hắn định ăn thua đủ nếu không có Thanh ngăn cản.

-Kiên,lấy cho hắn bát phở.

Hắn nhâm nhi bát phở một cách ngon lành trước bao ánh mắt nhìn chăm vào mình.Hắn đúng là sói hoang chính hiệu,sự khôn lõi của hắn là bản năng giúp hắn tồn tại.Hắn là “một” là “duy nhất” chứ không thể là “một trong những..”.Trái tim hắn là chỉ dành để duy trì sự sống chứ không biết dùng để cảm nhận.Khánh có mọi tính cách của Luân nhưng hắn cao hơn Luân một bậc vì sự nhẫn tâm và bạo tàn của mình.Hắn lại lên tiếng:

-Tụi mày xử lý Hoa rồi hả?Khánh hỏi thản nhiên,làm như hắn chỉ vô tình hỏi thế.

-Ái chà,tao nghĩ mày không quan tâm bất kể ai chứ?Một cô gái bán hoa mà khiến mày hứng thú thế à?Hưng Lì được dịp trả đũa.

Khánh nhìn Hưng với ánh mắt “ăn tươi nuốt sống”,thế mà hắn vẫn nói cứng:

-Chú nói đúng,kệ mẹ nó đi.Bây giờ anh mới thấy chú và anh có điểm chung đấy,này,hôm nào anh với chú đi một bữa cho biết nhỉ?Nó phê thôi rồi chú à!Hắn nhắm nghiền mắt như cố thưởng thức thứ gì đó đê mê lắm.

-Hoa đã bỏ đi rồi.Luân lên tiếng.

-Sao thế?

-Anh muốn cô ta bị công an sờ gáy hả?Cô ta là người thăm anh nhiều nhất đấy.

-Ừ,cũng phải nhỉ?

-Anh yên tâm,cô ta có việc mới,cuộc sống mới.Không sống như thế nữa đâu.Điều đặc biệt là rất an toàn.

Luân hiểu hắn muốn điều gì.Hắn nói thế thôi chứ hắn vẫn quan tâm cô ấy.Hắn coi Hoa còn tốt gấp ngàn vạn lần mẹ hắn.Chỉ có cô là người duy nhất trên đời mà hắn chú ý.Chỉ chú ý thôi,còn quan tâm hay là thứ gì khác thì không ai biết được.Trái tim hắn đóng chặt khá lâu rồi nên không biết nó có cất hết hình bóng cô ta vào không.

Khánh không nói gì,hắn thấy thú vị về anh,hắn ngạc nhiên vì chưa ai hiểu những gì hắn nghĩ như Luân.Cuộc trốn thoát của anh thành công một phần cũng nhờ sự đồng điệu ấy.Nhưng hắn gạt ngay suy nghĩ ấy,hắn không cần bạn,ừ,không cần.Có lẽ với hắn đó chỉ là những “giao cảm cạn cợt” mà thôi.

-Còn cần gì nữa không ông anh?Luân nói.

-Không,không cần gì hết.Thế này nhé.Tao đang hơi mệt nên chú mày có thể cho tao nghĩ ngơi một lúc được không?Chiều nay,chỉ mày vào gặp tao thôi,được chứ?Tao hứa sẽ giao thứ ấy cho mày.Mày cũng biết nó không cất giấu quanh người tao mà.Đúng không?Nó ở đây này.

Hắn chỉ tay lên cái đầu của mình.

-Rồi,tao đồng ý.

Nói đoạn anh ra hiệu cho mọi người ra ngoài.Dĩ nhiên sẽ có người canh chừng hắn.Anh cũng không quan tâm nữa.Điều ám ảnh anh bây giờ là anh có bị lộ mặt ở đâu không?Trong bệnh viện anh đã ngụy trang khá tốt,còn lần đến thăm hắn cách đây khá lâu rồi.Cũng không đáng ngại.Nghĩ thế anh quay sang Hạnh Ẻo:

-Hạnh này,từ nay em hạn ch